Tác giả: Sơ Thần

Chương 30: Chương 30: Không cần khẩn trương như vậy

TrướcTiếp
Tô Tiểu Mễ thật giống như còn chưa có hồi hồn, ánh mắt nhìn hắn còn mang một chút si mê.

Trong giây lát, hắn dùng lực hôn một cái ở trên mặt của cô.

"A! Anh muốn làm gì?" Tô Tiểu Mễ chợt đẩy hắn ra, cảnh giác lui về phía sau hai bước.

"Khẩn trương như vậy làm gì? Này rất không giống như phong cách của cô." Nếu không phải là vẻ mặt kia của cô và hơi thở trên người cô mê hoặc hắn khiến hắn không tự chủ được, hắn cũng sẽ không làm ra loại chuyện như thế vào lúc này. Đáng chết! Hắn lại cảm giác được nơi nào đó của mình giống như có phản ứng. Chỉ cần vừa ngửi tới mùi hương trên người cô, hắn lại có chút không thể khống chế.

"Chẳng lẽ phong cách của tôi không phù hợp yêu cầu của công ty sao?" Tô Tiểu Mễ khẩn trương nhìn hắn, chỉ sợ người đàn ông này sẽ đem cô nuốt xuống.

"Dĩ nhiên..." Còn chưa có nói xong, hắn một bước chân vượt qua, cư nhiên lộ ra một nụ cười, nhẹ nhàng nói ra hai chữ: "Phù hợp!"

Tim Tô Tiểu Mễ không khỏi lại tăng nhanh lên, cô ai oán ở trong lòng: "Lâm Khải, anh đừng chơi trò chơi loại này với tôi nữa! Có gì nói rõ đi."

"Nhưng, có vài tác phong của Tô chủ quản, tôi đề nghị, cô vẫn là nên khiêm tốn một chút mới khá!"Tay của hắn như lơ đãng nhẹ nhàng quét qua bả vai cô một cái.

Tô Tiểu Mễ nói chính mình nên bình tĩnh, nên đại khí đại độ a(độ lượng).

Hắn lại một bước tiến tới bên tai cô, thanh âm khàn khàn hỏi: "Dùng nước hoa gì?" Mùi nước hoa này, Lâm Khải hắn chưa từng ngửi qua.

"Cái này không thuộc về phạm vi công việc tôi cần hồi báo đi!" Tô Tiểu Mễ nắm chặt tay, lấy hết dũng khí trả lời.

"Nhưng...tôi muốn biết." Ánh mắt công kích của hắn tuyệt không hàm hồ, khiến cho Tô Tiểu Mễ sinh ra ảo giác, người đàn ông này rốt cuộc muốn làm gì? Hắn rõ ràng là người rất có chừng mực, nhưng giờ phút này, tại sao hắn lại nắm chặt không chịu buông tha, đây là đang ở phòng làm việc!

"Thật xin lỗi, tôi không muốn nói." Cô lại quả quyết cự tuyệt hắn một lần nữa, bên trong phòng làm việc, Tô Tiểu Mễ cô tuyệt không mập mờ.

Lâm Khải nhìn cô, không nhúc nhích, trong ánh mắt thậm chí có một chút nóng bỏng, ánh mắt như thế Tô Tiểu Mễ hoàn toàn không tiêu thụ nổi, chỉ đành phải vội vàng lựa chọn rời đi.

"Lâm tổng, bây giờ đang ở phòng làm việc, phong cách của tôi chỉ cần phù hợp tiêu chuẩn công ty là được, về phần những thứ khác, đó là không gian riêng của tôi, không thuộc về công ty trông nom. Đề nghị của Lâm tổng tôi nhận, nếu như không còn chuyện gì khác, tôi muốn đi ăn cơm trưa." Tô Tiểu Mễ nặn ra khuôn mặt tươi cười hướng về phía hắn.

Lâm Khải nhìn bộ dạng chính đáng của cô, ngược lại nhẹ nhõm, thân thể cũng nhẹ nhàng xoay người, trở lại vị trí, ra hiệu cô có thể rời đi.

Nhìn bóng lưng của cô, hắn lầm bầm thì thầm: "Tô Tiểu Mễ!"

Tô Tiểu Mễ vừa đi ra, điện thoại di động của Lâm Khải liền vang lên, vừa nhìn điện tới, lựa chọn nhận nghe.

"Khải nhi, tối hôm nay trở lại ăn bữa ăn tối, thiên kim Thiệu thị cũng tới, mẹ là hẹn cho con, các con tuổi trẻ liền có cơ hội phát triển tốt hơn. Thiệu tiểu thư đối với con thật là cực kỳ vừa lòng, Thiệu tiểu thư vừa xinh đẹp lại tri thư đạt lễ, gia cảnh mặc dù không bằng nhà chúng ta, nhưng so về danh tiếng công ty cũng nên hảo hảo cư xử."

Lâm Khải vừa nghe liền biết bà lại vội tìm người đến cho mình kết hôn, hơn nữa là đám cưới buôn bán. Dùng lời mẹ nói, những năm này, hắn cũng chơi được không sai biệt lắm, nên kiềm chế tâm trong giá thú rồi, nhưng Lâm Khải hắn ghét nhất chính là đám cưới buôn bán, ghét nhất chính là người ngoài cưỡng bách hắn đi thích một người khác phái.

Đối với ý của mẹ, hắn lại không cách nào có thể kháng cự.