Tác giả: Gào

Chương 1

Tiếp
Phần1: Nếu em gặp anh sớm hơn và nhận ra em yêu anh nhiều hơn một cách sớm nhất thì anh... có yêu em không?

Chẳng bao giờ tôi hạnh phúc! Chưa bao giờ tôi hạnh phúc! Những thứ hạnh phúc và niềm vui trong tôi ko phải chỉ là ngắn ngủi mà nó còn là giả dối và ảo tưởng vô cùng....

Khi tôi mua một cái áo, tôi thấy nó đẹp và thật hợp với mình.... Tôi bỏ tất cả số tiền còn lại trong túi ra để mua nó, dù biết rằng nó thật đắt với cái giá cắt cổ như vậy.... Nhưng... tôi vẫn mua....Sự lựa chọn sai lầm, vì tôi chỉ mua về để cầm chứ ko bao giờ mặc.... Chỉ để ngắm chứ chẳng phải để dùng.... Số tiền mất đi lãng phí còn tôi chẳng có được cái gì, ngoài sự đáp ứng nhu cầu nhìn ngắm trong thoáng chốc....

Tình yêu của tôi cũng vậy... Chúng tôi yêu nhau cứ như cách tôi mua đồ, anh chọn tôi và tôi chọn anh - 1 tình yêu mong manh chỉ đơn thuần phục vụ cho việc làm cảnh.... Cái giới hạn yêu đương mong manh gắn kết bởi trách nhiệm của kẻ mua và món đồ người đó có.... Sẽ đi đến đâu???? Sẽ đi đến đâu????? Sẽ đi đến đâu?????

.......................................

Nhiều khi, tôi cảm giác như mình là một thứ công cụ tình dục, phục vụ nhu cầu tối thiểu của giống đàn ông trong người yêu tôi...

Một tuần chúng tôi gặp nhau 2 lần... ở trên giường...

Khi tôi buồn, khi tôi khóc, khi tôi ốm, khi tôi mệt mỏi... Anh chỉ dừng lại sự quan tâm ở mức độ.... nhắn tin...

Ví dụ nếu tôi nói: “ Anh à, em mệt quá! Nhớ anh lắm!" ... Anh sẽ nhắn lại đại để và chung chung như thế này: “Khổ thân vợ yêu thế, vợ yêu mệt thì về nhà nghỉ đi.."

Cái tôi cần, ko phải là sự “ khổ thân" và một vài câu nói, tôi cần “sự xuất hiện“... thì câu trả lời lại luôn là: “Anh bận“... hoặc “ không được, em buồn cười nhỉ?"

Lần nào gặp nhau cũng chỉ để làm tình... Như một tướng quân.... Anh lâm trận và rút lui mau lẹ....

Nhưng tình yêu có phải lúc nào cũng chỉ toàn là tình dục đâu? nó cần sự quan tâm và ủ ấp khi mùa đông, hơi gió mát khi mùa hè.... Tình yêu là chiếc khăn tay lau nước mắt đầm đìa... Là chìa khóa mở nhanh những cánh cửa đóng khép... là phép mầu xoá tan mọi niềm đau và xua đi mau mệt nhọc....Tình yêu là khi tôi khóc.... là khi tôi mệt nhọc.... hình ảnh anh len lỏi trong trí óc, và bàn tay anh bên cạnh xoá tan mọi nhớ mong....

Liệu cứ như thế này... Lúc nào tôi sẽ ra đi...

Chúng tôi yêu nhau vì cái gì? Hay chỉ là bên nhau vì đã quá quen cái cảm giác có nhau bên cạnh? Tôi còn trẻ và tôi muốn sống vui vẻ.... ko phải ủ dột một cách ngu dốt thế này...

Nhưng mặc cho tôi vùng vẫy trong mớ suy nghĩ ấy... cuộc sống tôi vẫn ngày từng ngày trôi đi y như vậy...

........................

Tháng tư thời tiết chuyển mùa, Hà Nội lúc nóng như lửa, lúc mưa lạnh và gió đập mạnh đến tím người....

Tháng tư Hà Nội chuyển mùa và tôi chuyển đổi....

Tôi ghét cái cảm giác tôi một mình níu kéo còn người yêu tôi cứ ù lì chỉ biết nghĩ đến bản thân mà ko hề biết ân cần vun vén cho chúng tôi.... Tôi biết những điểm đến của anh hàng đêm là đâu.... Bạn bè anh là ai.... Họ và những nơi ấy xa rời tôi... xa rời cuộc đời tôi vẫn sống... một thế giới hoang manh mênh mông.... không chỗ chứa dành cho tôi bé nhỏ.... Tôi sợ hãi co mình lại dù đã cố hoà nhập mình trong thế giới đó....

Liệu rằng những con đường vắng lúc bảnh sáng và nửa đêm.... những đoàn đua về khuya tiếng xe rên lên rú rít.... những âm thanh va đập của pub quay cuồng.... có kéo tôi nổi vào luồng xoáy ấy....

Anh đi đêm, anh ngủ ngày... Anh yêu tôi đấy nhưng anh còn mấy người yêu khác nữa... để cặp kè... mảy may tôi chấp nhận thôi... vì anh còn trẻ và anh cần chơi...

Anh nói vậy...

Tôi thở dài và tôi mặc kệ anh...

Như một con đĩ có bảo hành và đã qua kiểm dịch..... Anh cần thì anh gọi... Anh gọi và tôi đến... Chỉ thế thôi! Sống đơn giản như đời ko phức tạp, nghĩ đơn giản để chấp nhận mọi việc một cách giản đơn...

Có khác đĩ là mấy đâu????

...............................

Vậy tại sao tôi nói rằng tôi chuyển đổi... bởi tôi đã nảy sinh cái ham muốn phản kháng và chống chọi lại cái cuộc sống bình lặng mà sóng gió hiện tại... vẫn âm thầm chấp nhận anh, nhưng làn sóng ngầm trong tim đang dìm tôi thoi thóp....

Tôi ko gò bó nữa, ko thể gò bó cho 1 người ko hết lòng vì tôi....

Bước ra ngoài thế giới và ngắm nhìn những người đàn ông tuyệt vời đi nào.... đó là tiếng nói nôn nao đang gào lên cồn cào trong suy nghĩ của tôi....Dù sao... tôi cũng chỉ mới 20 thôi...

.....................................

Uh, chỉ mới 20 thôi, 20 mà đã yêu anh được hơn 1 năm rồi, cuộc đời như vậy là vẫn còn ngắn, những đối với sự gắn bó xác thịt thì như vậy là quá nhiều rồi đấy, nhất là khi nó tẻ nhạt va fko mấy tình cảm như thế này...

Tôi dơ bàn ra vẫy taxi, tôi muốn tự đi về, hôm nay, tôi ko gọi anh đón nữa, cũng chán cái cảnh ngồi chờ aảnhồi rốt cục vẫn phải lết xác ra bến xe bus và.... ngồi chờ tiếp...

taxi... taxi... có đắt 1 tý nhưng nhanh chóng và ko phải mong ngóng....

Anh ư? Là xe bus, chen chúc! Đông đúc và bắt tôi chờ đợi....Trên xe bus có nhiều người, nó đi chậm và đỗ bến ở nhiều nơi, họ trả một số tiền nhỏ,để đi 1 quãng đường dài, và dừng lại ở các bến đỗ, để đón khách mới.... Anh cũng vậy, anh yêu nhiều người, họ đem đến cho anh 1 chút tình cảm ít ỏi, rồi anh trả họ về 1 bến khác, sau đó tham lam đón những đợt khách tiếp theo... Còn tôi là hành khách trung thành của anh, kẻ cuối cùng được lên xe và .... uhmm.... trả tiền nhiều hơn số tiền vé, cũng chẳng được anh đáp trả lại gì nhiều... Thế đấy.... So sánh, có khập khiễng ko?

Vớ vẩn quá... thoảng qua nghĩ thế thôi mà....

Chiếc taxi đỗ xịch trước mặt tôi, người lái xe nhanh nhẹn xuống xe và mở cửa, tôi nói cám ơn, bước vào và đóng cửa lại, vô tình ngước lên.... thấy gương mặt quen....

- Ơ, anh!

Một cậu bạn trai của tôi thời trung học, Lớp 12, chúng tôi thích nhau, tự ngộ nhận đó là tình yêu nhưng ko mấy thiết tha như viễn tưởng về nhau ban đầu, nên chia tay.... Thực ra tôi ko nhớ rõ lắm, đấy là tôi nghĩ vậy thôi, vì tình cảm lúc đầu thường non và ít khó làm tôi nhớ lâu...Về phía anh, thì tôi hoàn toàn mù mờ lắm....

Hey ya, đừng vội nói rằng tôi và anh sẽ yêu nhau, như 1 bộ film hay cuốn truyện, sự tình cờ diễn ra đầy logic... Chả có tẹo tình cảm nào mà yêu nhau cả, chả có logic nào xảy ra ngay cả khi mà tôi đang chán nản chuyện tình yêu một cách cực độ - và dù có muốn đi chăng nữa, tôi cũng ko thik, yêu anh chàng láitaxi.... vì taxi... đắt hơn xe bus.... Những ý nghĩ ấy... tất tần tật chạy thoáng qua đầu tôi trong 5s, làm tôi phì cười... Anh nhìn tôi:

- Oh, em! Dạo này khác thế ....

Vừa nói, anh vừa lúng túng bước vào lại vào xe, tôi nắm tay anh giật lại:

- Êu, để em lên ghế trước ngồi, nói chuyện cho dễ nhé!

Tôi hớn hở, ngồi lên cạnh anh ở hàng ghế đầu...

- Ủa, anh lái taxi hả? Em nghe tụi nó nói là anh học nhiếp ảnh mà...