Tác giả: Gào

Chương 3

TrướcTiếp
Một chiều mưa bão.... Hà Nội chập chờn mây....

Tôi đang ngồi ở quán cafe ảnh mà tôi và anh hay ngồi.... nhớ anh... nhìn ra cửa sổ... cảm thấy lòng buồn.... Hai người đàn ông bước vào quán, họ gần như ướt sũng.... Họ ngồi xuống chiếc bàn ngay sau lưng tôi.... Tôi nhận ra anh... là 1 trong 2 người đàn ông ấy.... Tôi với tay... định gọi... nhưng thấy ngại... ngập ngừng... rụt tay xuống....

Anh và anh bạn bắt đầu rũ tóc, và vẩy nước trên người.... họ nói chuyện:

- Cái con bé hay đi cùng mày chụp ảnh là thế nào đấy?

- Ah, bạn thôi

- Đm, cẩn thận, tao thấy nó có vẻ thích mày, chết mê chết mệt... nhìn mày đắm đuối lắm..

Tôi ngồi sau tim đập mạnh.... Mặt đỏ bừng....

Anh châm điếu thuốc, nhả khói...ko nói gì. Bạn anh nói tiếp:

- Tao thấy mấy đứa bạn tao quen nó, bảo nó có người yêu rồi...

Anh gẩy điều thưốc, nhìn theo làn khói:

- Thế à? Tao cũng ko rõ!

- Uh, bọn nó bảo con này ngủ nghê chán với thằng đấy rồi, thằng đấy nó ăn nhàm, dạo này chuyển sang con khác, con bé bơ vơ...

- Thế hả - Anh vẫn như vậy, điều thuốc trong tay và cái nhìn ko mấy chú tâm.

- Mày yêu thì cũng đừng chọn loại con gái đấy. Qua tay thằng khác, đến tay mình, nó cũng nát tươm...

Anh cười:

- Bạn cấp 3 thôi...

Trời hôm đó, mưa ko ngớt... tôi ngồi đó đến khi quán đóng cửa.... nước mắt tôi chảy ướt đẫm ngực áo.... Họ về từ khi nào... tôi cũng ko hề hay biết...

Tôi bước đi dưới mưa....

Quần áo tôi bết dính vào thân thể uể oải.....Nước mắt chảy dài....

Xót xa chồng chất...

Tôi cảm thấy...Mình đã.... mất rất nhiều....Rất nhiều những điều quý giá...Và lẽ ra.... tôi nên gặp anh sớm hơn.... Nước mắt làm tôi rát quá.... Giá như.... anh.... cho em.... gần anh thêm chút nữa....

Chưa tìm hiểu, chẳng lý do, chưa kịp gần, đã bị đẩy rất xa..... Vì trinh trắng là bình phong hay tấm phản nhạt nhòa... hay là vì.... đàn ông ích kỷ? Cười tôi thối tha, nát tươm, nhàu nhĩ và hoen rỉ... vì đã từng yêu ư???? Chắc gì... các anh.... đã còn “nguyên vẹn" chứ?????

Taxi à? taix.... taxi đắt lắm....

............................................

Mấy hôm sau tôi và anh có gặp lại nhau, tôi vẫn cố tỏ ra bình thường và vui vẻ... Anh thì có lẽ ko hề biết về những gì tôi đã nghe được hôm mưa gió đó....

Cảm giác thoáng qua trong tim tôi đau nhói mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt, ánh mắt, nụ cười và niềm đam mê ấy...

Uhm.... hóa ra... nó cũng chỉ tầm thường thôi.... Tôi bất giác muốn cười lớn....

Taxi thì cũng như xe bus và giống máy bay... tất cả đều có “giá cả" của nó...

Tôi lại trở về với xe bus của tôi.... Thật khốn nạn với quãng đời nèn chặt.... muốn vùng vẫy... mà ước mơ... trở nên xa khuất... bị dập tắt khi chỉ nhen nhóm muốn bắt đầu....

( Gào, Hà nội, trưa ngày 26/4/2007)