Tác giả: Gào

Chương 15

TrướcTiếp
Chap 23

**********

Sáng sớm hôm sau.



- Dậy đi thôi!-Tôi nhấc đầu cô bé lên. Nằm ê hết cả chân chị rồi!

Con bé đưa hai bàn tay lên dịu đôi mắt rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt đầy kinh ngạc.

- Hôm qua em ngủ ở đây ạ!

- Không ngủ ở đây thì chân chị đã không tê!-Tôi cười nhìn cô bé.

- Ôi em xin lỗi, em không cố ý đâu ạ!-Vừa nói nó vừa sờ sờ vào chân tôi.

- Dê xồm!-Tôi hất tay nó ra cười khanh khách. Bé tí mà dê quá!

- Đâu!-Nó xua tay. Em không có ý đó! Em chỉ muốn làm cho chị đỡ tê thôi.

- Chị đùa thôi mà! Tẹo chị dẫn đi chới nhé!

- Vâng!-Con bé mỉm cười.



- Xem phim nhá!

- Tùy chị thôi!-Con bé cười.

- Tốt quá! Chị mày chỉ chờ mỗi câu đấy thôi em ạ! Mày không đi xem phim là tiết kiệm cho chị cả 1 khoản tiền to đùng đấy!-Tôi cười hả hê.

- Vâng!

- Mà em tên gì!-Tôi hỏi con bé mặc dù rõ ràng nhớ mang máng nó trong tấm ảnh của anh Tùng.

- Nhi ạ! Vũ Kiều Nhi!

- Chị biết ngay mà! Chị đã từng thấy em trong ảnh của anh Tùng!

- Tùng nào ạ?-Mặt con bé ngơ ra.

- Tùng nào á!-Tôi cũng ngơ người. Nó chơi với anh trai mình mà lại kêu là Tùng nào mới sợ chứ. Tùng đại ca của An ấy em! Em đừng có nói là em không biết An nào nhá!

- Em không biết thật ạ!-Mặt nó có vẻ thực sự thành thực.

- Thôi!-Tôi gạt phắt đi. Tôi cảm thấy giường như càng nói càng loanh quanh.-Chị em mình đi ăn kem đê.



Cô bé bám chặt áo tôi khi nhìn đứng trước cái đu quay khổng lồ.

- Em sợ à?-Tôi hỏi cô bé.

- Có lẽ vậy!-Nó cười nhạt, ánh mắt lỗ rõ sự e ngại.

- Không sao! Chỉ bảo vệ em mà!-Tôi cười khúc khích làm dáng lực sĩ cho xua tan sự sợ hãi trong lòng cô bé.

- Dạ!



Tôi và Nhi bước lên trên vòng quay. Chà! Con bé này khỏe ghê cơ! Trông nhỏ con con thế thôi mà khi sợ thì bám chặt vào lấy tay tôi, đáu thắt! Chà! Thú vị thật đấy! Nhìn vẻ mặt con bé đấy trông ngộ ngộ vừa buồn cười vừa thương thương.

- Chờ cho tớ đi ké với!-Một giọng nam từ dưới vang lên.

Vòng đu dừng kịch lại làm cho chúng tôi giật nảy mình. Ngẩng đầu lên… chính là… An mà. Cậu ấy có lẽ chưa nhận ra chúng tôi cho đến khi ngồi yên vị vào chỗ. Há hốc mồm, tôi nhìn cậu ấy, cậu ấy nhìn Nhi, cứ thế mà nhìn nhau cho đến khi Nhi lên tiếng.

- Chị Trang ơi! Chị quen anh này à mà cứ nhìn mãi!-Nó lác mạnh tay tôi thì thầm.

- Ờ! Nhưng em chẳng phải hàng xóm của nó sao?-Tôi còn ngạc nhiên hơn.

- Hàng xóm nào ạ!-Miệng nó há hốc ra.

- Không quen à!-Tôi giật nảy mình, quay sang nhìn An. Ngậm mồm vào đê! Đây là Nhi! Kiều Nhi đấy!-Tôi chỉ thẳng vào Nhi đang ngơ ngác.

Cậu ta lấy lại bình tĩnh, tiến tới chỗ Nhi đang ngồi trong vẻ mặt lo lắng sợ hãi của cô bé. Nó chạm nhẹ bàn tay đàn ông của mình vào đôi tay trắng của con bé. Đương nhiên, con bé hất tay hắn ra 1 cách mạnh mẽ nhất có thể. An quỳ xụp xuống trông rất đau khổ. Còn Nhi thì trông có vẻ sợ hãi lắm! Tôi vẫn chưa hiểu gì cả nhưng tôi có cảm giác mình như 1 người thừa mà không có chỗ nào chui vào cả.

- Em khỏe không?-An lên tiếng. Giọng nói nấc nghẹn lên trong khi tôi thấy 2 khóe mắt của cậu ấy đã bắt đầu rưng rưng.

- Tôi bình thường! Anh làm ơn bỏ tay tôi ra được không!- con bé cố gỡ bàn tay của An ra.

- Anh…

An chưa nói hết câu thì Nhi đã vùng đứng dậy mở cửa và bước ra khi vòng quay vừa kịp dừng lại. An đuổi theo. Còn về phần tôi thì đứng im mà chờ thôi.

…5 phút…

…15 phút…

…30 phút...

…45 phút…

…1 tiếng đồng hồ…

Trôi qua!