Tác giả: Phong Nhã

Chương 14: Giải thích chính là che giấu

TrướcTiếp
Trong phòng khách, trên sô pha, Lăng Vũ đang ngồi cùng ba mẹ Lăng trò chuyện. Bọn họ đang thảo luận về việc Lăng Vũ đi xin việc ở trường đại học, cùng việc sẽ đi học lại.

Lăng Vũ đang nói ý định của mình cho ba mẹ nghe.

Buổi sáng vừa tỉnh dậy, Lăng Vũ liền nhớ tới sự việc tối hôm qua cùng Bách Tiêu thương thảo, cho nên quyết định phải sớm nói cho ba mẹ biết.

Vì thế sau khi vệ sinh cá nhân xong, Lăng Vũ liền đem mẹ Lăng mới vừa bận rộn với bữa sáng kéo đến sô pha, ngồi cùng ba Lăng đang xem tin tức buổi sáng.

Sau đó Lăng Vũ bắt đầu đem tính toán của mình cùng Bách Tiêu cách đây không lâu nói cho ba mẹ nghe.

Nghe tính toán của Lăng Vũ, ba mẹ Lăng có chút kinh ngạc, sau đó hai người nhìn nhau. Mẹ Lăng có chút run rẩy nói cùng ba Lăng:



“Ông ơi, có phải chúng ta nghe lầm hay không. Vũ Nhi nói muốn đi học. Không phải Vũ Nhi luôn thực chán ghét đọc sách sao? Khi còn nhỏ Vũ Nhi hận nhất là đọc sách, cơ hồ muốn đem toàn bộ trường học trên thế giới phá hủy. Đây... chẳng lẽ là do thời gian dài xa nhà làm Vũ Nhi của chúng ta hiểu chuyện?"

“Bà già, Vũ Nhi hiểu chuyện là chuyện tốt mà. Bất quá nói đi cũng nói lại, hiện tại Vũ Nhi đi học có khi nào gặp khó lại có xúc động dỡ trường học hay không. Nhưng dù có ra sao chúng ta vẫn sẽ ủng hộ Vũ Nhi. Nguyện vọng lớn nhất của chúng ta còn không phải là hy vọng Vũ Nhi sống vui vẻ sung sướng sao?!"

Nghe được đối thoại của ba mẹ, Lăng Vũ quẫn bách, khuôn mặt đỏ đến sắp nhỏ máu.

Thật không tưởng tượng được những lời lẽ không hiểu chuyện của mình nhiều năm trước mà ba mẹ nhớ rõ rõ ràng như vậy. Còn tưởng rằng đã qua nhiều năm, trong mắt ba mẹ, mình hẳn phải chín chắn hơn chứ. Thì ra ba mẹ vẫn xem mình là đứa nhỏ mười mấy tuổi mà đối đãi!

Lăng Vũ không nói gì thở dài trong lòng.

Nhìn thấy ánh mắt có chút u oán của con, ba mẹ Lăng nhanh chóng thu hồi lời nói có chút thái quá kia.

Dù gì Vũ Nhi hiện tại cũng đã là người trưởng thành, hẳn phải chín chắn thành thục rồi!

Ba mẹ Lăng trong lòng có chút hoài nghi nghĩ như vậy.

Nếu Lăng Vũ biết lúc này ba mẹ Lăng nghĩ cái gì, phỏng chừng sẽ có xúc động đào hố chui xuống.

“Ba mẹ đừng giễu cợt Vũ Nhi. Vũ Nhi biết trước kia con làm các người thất vọng rồi. Nhưng hiện tại Vũ Nhi xác thật có chút muốn bù đắp lại những cái đó, không còn chán ghét đi học nữa!"

Lăng Vũ có chút ủy khuất nói, mà cũng không biết thời điểm đang nói những lời này môi không tự giác chu ra. Ánh mắt ba mẹ Lăng tràn đầy sủng nịnh. Trong lòng hai người đều nghĩ Vũ Nhi thật đúng là không lớn nổi.<HunhHn786>

Không chỉ có tính tình, ngay cả tướng mạo cũng không có một chút dấu hiệu thay đổi. Nếu không nói tuổi, với bộ dáng này nói là bạn cùng lứa tuổi với Tiêu Tiêu cũng sẽ không có ai hoài nghi.

“A... Đứa nhỏ ngốc này, mặc kệ con như thế nào, mẹ và ba con đều thương con. Chúng ta trước nay đều không có nói nhất định con phải có thành tựu lớn, chỉ cần con sống vui vẻ. Đó mới là tâm nguyện lớn nhất của chúng ta!"

Mẹ Lăng sủng nịnh vuốt mái tóc mềm mại của Lăng Vũ. Lăng Vũ cũng thuận thế dúi đầu vào trước ngực mẹ Lăng.

“Mẹ, Vũ Nhi trước kia có phải quá tùy hứng hay không! Khiến cho các người phiền lòng nhiều lắm!"

“Sao lại như thế chứ, Vũ Nhi một chút cũng không tùy hứng, chỉ là thích làm nũng mà thôi. Tựa như bây giờ, lại nhào vào trong lòng ngực mẹ! Ha ha..."

“Mẹ..."