Tác giả: Kính Dư

Chương 3: Về nhà

TrướcTiếp
Kỳ thật trong nhà Thường Thiếu Minh tôi thực xa lạ, đời trước lúc ban đầu cũng chỉ có mấy năm qua vài lần, tôi sớm đã nhớ không rõ, ngược lại là số lần hắn đến nhà tôi nhiều đếm không nổi. Sau này chính thức ở bên nhau, chúng tôi một lần nữa mua một căn phòng, hắn tổng ái hướng trong nhà thêm vài đồ vật, đem phòng ở trang trí đến ấm áp thoải mái. Trừ bỏ thiếu đồ vật cùng hơi thở của nữ chủ nhân ra, mặc cho ai tới xem đều sẽ cảm thấy đây là ngôi nhà của người đã kết hôn tình cảm gia đình phi thường tốt đẹp.

Nhưng hiện tại tôi đi vào nhà hắn, lại cảm thấy thập phần thập phần trống vắng cùng lạnh nhạt.

Cả căn phòng đều là một màu đen trắng, gia ca cứng nhắc, phần lớn chỗ vẫn còn để trống. Phong cách này cùng với phong cách trang trí của Thường Thiếu Minh đời trước mà tôi biết so với thời gian hiện tại quả thật hoàn toàn vô cùng khác biệt.

Tôi nhìn hắn một cái. Hắn mặt mày lạnh lẽo, môi mỏng thập phần đẹp. Tóm lại chính là bộ dáng người bạc tình, bề ngoài phúc hắc lạnh lùng cấm dục, bên trong lại là một tên ngốc nghếch đem tình yêu của mình đều phô bày hết thảy ra ngoài tâm.

Hắn nhận thấy được tôi đang nhìn hắn, khẽ liếc tôi một cái rồi vội vàng thu hồi ánh mắt, làm bộ chính mình thực chuyên tâm mà mắt nhìn phía trước.

Tôi “phụt" một tiếng cười ra. Kỹ thuật diễn thật là vụng về đến đáng yêu.

Thường Thiếu Minh biết tôi đang cười hắn, lại nhịn không được đỏ hồng mặt, nhưng vẫn như cũ giãy giụa bày ra một bộ dáng trấn định cao lãnh, thuận tiện tri kỷ mà tiếp nhận tôi cởi bỏ áo khoác, treo lên bên trên giá treo mũ áo.

Tôi phảng phất lại như trở về tới đời trước cùng hắn cùng nhau ở chung nhiều năm, tâm cũng một lần nữa yên ổn xuống dưới, vứt đi những mê mang cùng khiếp đảm khi mới vừa trọng sinh.

Nguyên lai không biết khi nào, Thường Thiếu Minh đã bất tri bất giác mà chiếm một vị trí rất quan trọng trong lòng tôi, cùng linh hồn tôi hòa nhập vào một chỗ. Chỉ cần có người này ở đây, tôi liền sẽ cảm thấy ấm áp cùng hạnh phúc, năm tháng mạnh khỏe.

Hiện tại một lần nữa xem kỹ, còn nhiều thêm một tia ngọt ngào cùng tình cảm mãnh liệt đã lâu. Xem ra trải qua hai đời, tôi rốt cuộc cũng đã nếm tới tư vị tình yêu rồi.

“Trọng Lâu?" Thường Thiếu Minh thấy tôi thất thần, nhẹ gọi tôi. Tôi nhìn phía khuôn mặt tuấn lãng của hắn, nhất thời không có nhịn xuống, liền tiến lên một bước, hôn lên khóe miệng hắn. Tôi chỉ nhẹ nhàng đụng vào một chút, nhưng hắn thế nhưng sững sờ ở tại chỗ, sau một lúc lâu mới hồi phục tinh thần lại, cố gắng làm ra vẻ lạnh nhạt mà nói: “Tôi đi nấu cơm. Trọng Lâu cậu trước nghỉ ngơi đi." Sau đó xoay người liền đi, bóng dáng thập phần tiêu sái đĩnh bạt.

Nhưng là nếu có bản lĩnh như vậy thì anh cũng đừng để mặt mình đỏ bừng như trái cà chua chín mọng vì xấu hổ mà tự bán đứng mình a?

Tôi lắc đầu cười. Hôm nay đã khiến hắn quá nhiều kinh ngạc, tôi nên tạm thời dừng lại ở đây đã.

Tôi lại bắt đầu suy tư, một tháng sau hình như là sinh nhật hắn đi, nên chuẩn bị kinh hỉ gì cho hắn nhỉ?

Bất quá thực mau, suy tư tôi liền nhanh chóng bị đánh gãy. Có người gõ gõ cửa, tôi đi mở cửa, bên ngoài có một nữ nhân đang đứng khóc đến đôi mắt sưng đỏ, vừa nhìn thấy tôi liền hỏi: “Cậu có phải hay không là Thường Thiếu Minh?"

Tôi lắc đầu.

Cô ta lại hỏi: “Thường Thiếu Minh ở đâu?"

Tôi nghe cô ta nghiến răng nghiến lợi ngữ khí thật sự không quá hữu hảo, do dự một chút, hỏi: “Tiểu thư có chuyện gì sao?"

“Thường Thiếu Minh tên cặn bã kia, đem em trai tôi hại thành bộ dáng kia liền muốn trốn đi sao?" Nữ nhân mất khống chế mà quát, Thường Thiếu Minh nghe thấy, tôi thầm than không tốt.

Quả nhiên, rất nhanh liền truyền đến tiếng bước chân dồn dập của hắn, hắn đi tới, từ trên xuống dưới mà đánh giá tôi, hỏi: “Không có việc gì chứ?"

Tôi lắc đầu, có việc rõ ràng chính là vị tiểu thư đang đứng ở trước mặt tôi đây này.

Nữ nhân kia thấy hắn đi ra, oán hận hỏi: “Cậu có phải hay không là Thường Thiếu Minh?! Cậu có phải hay không là Thường Thiếu Minh?!"

Thường Thiếu Minh mặt vô biểu tình gật gật đầu, nói: “Là tôi."

Nữ nhân bị hắn phát ra khí lạnh cả kinh, khôi phục một chút thanh tỉnh, cuối cùng không cuồng loạn, cô ta dừng một chút sau đó hồng mắt nói: “Cậu lừa gạt tình cảm Tiểu Đông, làm nó, làm nó, bị cậu mê hoặc. Sau đó cậu liền như vậy đem nó vứt bỏ, cậu tên cặn bã này!"

Tôi không phải có thể lý giải cô ta một mình đến đây chỉ là vì ở đạo đức cao thượng khiển trách Thường Thiếu Minh một phen tâm lý. Chẳng lẽ bình thường cốt truyện không phải là dùng tay đấm tới trả thù một trận sao?

Thường Thiếu Minh nhăn lại mi, ngữ khí lạnh hơn trước vài phần: “Tôi không quen biết em trai cô." Dứt lời hắn liền thẳng tắp nhìn về phía tôi, trong ánh mắt mang theo vài phần khẩn trương.

Tôi mỉm cười. Tôi thế nhưng thật ra lại tin tưởng hắn sẽ không làm ra loại chuyện hoang đường như vậy. Lại nói Thường Thiếu Minh thật sự không tính là người rảnh rỗi, mỗi ngày giữa trưa buổi tối thời gian đều dùng để nấu cơm đưa cơm cho tôi, thì nào có thời gian để đi đùa bỡn người khác.

Bất quá, Tiểu Đông... Không phải là người mà tôi nghĩ đến đi...

Đời trước, ái nhân Thường Thiếu Tân là một cậu nhóc hoạt bát phóng khoáng tên là Quý Đông.

“Cậu, cậu lại là tàn nhẫn như vậy! Được! Được! Thường Thiếu Minh! Cậu hôm nay không đi gặp Tiểu Đông, cứ cho rằng Thường gia cậu lợi hại, Quý gia tôi cũng sẽ không cho cậu sống tốt!"

Vì thế tôi cũng minh bạch nữ nhân này là ai -- đây chính là tỷ tỷ của Quý Đông - Quý Xuân tới vì mục đích gì. Cô cũng là không còn biện pháp nào khác, muốn cho Thường Thiếu Minh đi xem em trai đáng thương của cô hết tuyệt thực lại tự sát, cố tình đối phương lại chính là “thủ phạm" hại em trai mình biến thành như vậy, cho nên chuyện này liền thực xấu hổ.

Tôi đời trước cũng không có cùng Quý gia giao tiếp, cũng không thể nào nhớ rõ Quý Xuân. Nhưng có một người tôi nhớ rất rõ ràng đó là em gái ruột của Quý Đông - Quý Hạ -- một trong hai cây trụ cột vững chắc của Quý gia, cô ta hiện tại hẳn là đang ở nước Mỹ, mà nửa năm sau, cô ta sẽ về Trung Quốc.

Tôi nhớ rõ ràng như vậy là bởi vì đời trước cô ta trở về làm Thường Thiếu Minh ở trước mặt tôi tần suất cùng thời gian xuất hiện ít đi rất nhiều, nghe nói là bởi vì cô ta đối công ty hắn toàn diện khai hỏa, thẳng đến khi Thường Thiếu Tân cùng Quý Đông ở bên nhau, cô ta mới thu tay lại không hề tiếp tục hướng công ty Thường Thiếu Minh ngáng chân. Lúc ấy tôi còn cảm khái quá, là nữ nhân cường hãn thế nào mới có thể làm Thường Thiếu Minh đều ăn mệt. Cũng có phỏng đoán qua, Thường Thiếu Tân không phải là vì ca ca cậu ta hi sinh thân mình đi?

Đương nhiên, tôi chỉ là do nhàm chán mà suy nghĩ như vậy. Thường Thiếu Minh sao có thể hy sinh em trai để bảo toàn công ty, càng đừng nói thắng bại còn chưa biết đâu.

Bất quá, xem ra Thường Thiếu Tân là lấy tên anh trai cậu ta đi ra ngoài lăn lộn, còn không cẩn thận lưu lại nợ tình. Cũng may đời trước hai người bọn họ vẫn luôn ân ái, so với tôi cùng Thường Thiếu Minh quan hệ tốt hơn nhiều lần, cũng không xem như là một đoạn nghiệt duyên.

Tôi âm thầm vì đứa bé Quý Đông kia cảm thấy ủy khuất thay. Y ở trong mắt tôi luôn là cười đến ngọt ngào, môi hồng răng trắng, hoạt bát rộng rãi, dường như là một đứa trẻ mãi không lớn, lại không nghĩ tới rằng y cùng Thường Thiếu Tân ở bên nhau một đoạn thời gian mà đã khiến y tự chà đạp chính mình thành bộ dáng thảm hại như vậy.

Thường Thiếu Tân cùng anh trai cậu ta là hai thái cực hoàn toàn đối lập. Một người thì si tình, một người thì phong lưu.

Tôi nhìn về phía Thường Thiếu Minh nhướng mi, liền biết Thường Thiếu Tân sắp có phiền toái. Tôi vui sướng khi người gặp họa mà hơi hơi nhếch môi. Lấy danh đại thiếu gia Thường gia đi phong lưu, chính là muốn trả giá đại giới.

Thường Thiếu Minh đối nữ nhân nói: “Tôi sẽ cùng với cô đi một chuyến, nhưng không phải hiện tại." Tôi tức khắc minh bạch hắn muốn làm gì, vội vàng nói: “Không cần, tôi bây giờ sẽ quay trở lại trường."

Thường Thiếu Minh hiển nhiên không tán đồng, hắn nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Cơm rất nhanh liền xong, ăn xong tôi đưa cậu trở về --"

“Tôi không ăn!" Vì thế tôi nhíu mày nói.

Tôi cũng không hy vọng hắn ở trên người tôi lãng phí thời gian. Đời trước hắn cũng là ở trên người tôi lãng phí quá nhiều thời gian, mà không có chú ý tới chuyện này -- phỏng chừng hắn căn bản cũng chưa thèm liếc mắt nhìn đến Quý Xuân, hoàn toàn không biết chuyện này, càng đừng nói kịp thời xử lý, mới rước lấy phiền phức là Quý Hạ.

Tôi cũng không hi vọng Thường Thiếu Minh giống như đời trước, bởi vì hai cục phiền toái Quý Hạ cùng Thường Thiếu Tân mà đem chính mình làm cho mỏi mệt.

Quý Xuân cũng là người thông minh, tự nhiên nhìn ra được quan hệ của chúng tôi. Bầu không khí rất không bình thường, nhưng cô vẫn nhịn tức giận, ở một bên không nói gì, chờ chúng tôi đưa ra biện pháp giải quyết.

Bất quá đại khái là vì ngữ khí tôi quá mức cứng ngắc lạnh nhạt, hắn hơi hơi rũ xuống lông mi, mặt vô biểu tình mà “Ân" một tiếng. Tôi thấy hắn cố nén bộ dáng thất vọng, lại bỏ thêm một câu: “Những đồ ăn đó buổi tối tôi sẽ tới ăn, đừng lãng phí."

Hắn lập tức nâng lên mắt nhìn tôi, trong mắt phảng phất đều lập loè ánh sáng.

“Vậy cậu, nhất định phải tới, tôi một mình ăn không hết." Thanh âm hắn thanh lãnh trước sau như một không có ít nhiều phập phồng, nhưng tôi lại nghe ra vô hạn ủy khuất.

Tôi đột nhiên nghĩ đến việc hôn môi hắn, nói với hắn về sau đều sẽ không. Hắn sẽ không phải một mình cô đơn mà ăn cơm, mà ngủ, mà sinh hoạt, bởi vì tôi sẽ bồi hắn, sẽ ở cạnh bên hắn cả đời.

#Wattpad: Mặc Dương @kkkyang2

.Hoàn Chương 03.