Tác giả: Kính Dư

Chương 6: Dấu vết thể xác và tinh thần 《h》

TrướcTiếp
Khoảnh khắc đi ra đến cổng trường, tôi thấy xe Thường Thiếu Minh đã đậu sẵn ở bên đường. Tôi nhịn không được cong cong khóe miệng, lại đột nhiên cảm thấy mình như vậy thật sự có chút giống tiểu bạch kiểm đang bị hắn bao dưỡng, nghĩ như thế bèn không khỏi bật cười ra tiếng đi tới chỗ hắn.

Tôi cũng không phải là không cùng hắn thương nghị rằng tự mình sẽ bắt xe đi tới nhà hắn. Lúc trước hắn đều bởi vì các loại nguyên nhân mà thỏa hiệp, còn hiện tại thì xem ra tôi cũng được nếm thử một lần thất bại đầu tiên cho việc thoả hiệp vào ngày hôm qua ——

“Thiếu Minh, anh không cần mỗi tối đều tới đón tôi, giữa trưa anh tới một chuyến cũng đã thực lãng phí thời gian rồi." Tôi đánh vỡ không khí yên lặng khi đang ăn, mở miệng nói.

Hắn ban đầu mặt không có biểu tình gì tức khắc căng thẳng, lông mi cũng rũ xuống dưới, làm tôi thấy không rõ thần sắc trong mắt hắn. Bất quá thực mau, hắn liền nâng lên ánh mắt, trong mắt cùng lúc bình thường đều giống nhau một vẻ bình tĩnh. Hắn một bên duỗi tay gắp đồ ăn, một bên vừa nói: “Tôi tan tầm vừa lúc tiện đường, hơn nữa nếu lái xe đi đón cậu so với việc cậu ngồi giao thông công cộng còn nhanh hơn một chút, chung quy cũng sẽ không lãng phí thời gian."

Tôi đang muốn mở miệng, lại thấy chiếc đũa trong tay hắn “Bang" một tiếng rơi trên bàn, rau xanh cũng hỗn độn mà nằm ở một bên, đem khăn trải bàn xinh đẹp nhiễm ô uế.

Tôi sửng sốt một chút, yên lặng ngậm miệng, đứng dậy đi vào phòng bếp lấy một đôi đũa mới. Lúc đi ra thì thấy hắn đã dọn dẹp bàn ăn sạch sẽ rồi, trừ bỏ khăn trải bàn vẫn tồn tại dấu vết dầu mỡ rõ ràng ra thì cũng không có điều gì khác biệt. Hắn nhấp nhấp môi, tiếp nhận chiếc đũa, thấp giọng nói câu “Cảm ơn“.

Xem sắc mặt hắn không phải là quá tốt, tôi khe khẽ thở dài, tay phải run đến mức nào mới có thể khiến chiếc đũa cũng cầm không vững cơ chứ.

Có lẽ là nghe thấy thanh âm tôi thở dài, hắn ngẩng đầu lên nhìn tôi, mở miệng nói một chữ “Tôi" lại do dự mà dừng, cúi đầu yên lặng tiếp tục ăn cơm.

Hắn tập trung ăn cơm, tôi cũng tự giác không làm cho không khí bữa tối trở nên ngột ngạt hơn, vì thế cũng không có mở miệng.

Thẳng đến khi cơm nước xong xuôi, hắn rốt cuộc cũng chịu nhìn về phía tôi, mở miệng nói: “Trọng Lâu, cậu có phải hay không cảm thấy phiền? Mỗi ngày qua lại đều phải ngồi xe lâu như vậy mới tới nơi..."

Tôi theo bản năng mà lắc lắc đầu.

Không nghĩ tới hắn lại tiểu tâm cẩn thận hỏi: “Nếu không, tôi ở trường học mua một phòng ở, như vậy sẽ hạn chế việc đi lại cho cậu."

Tôi: “..."

Hắn mất mát mà nghiêng đầu sang chỗ khác né tránh ánh nhìn từ tôi, sườn mặt đẹp đến giống như một bức họa.

Tôi bật cười: “Anh đừng mua." Dừng một chút, chung quy bị sắc đẹp dụ hoặc, tôi vươn tay, câu lấy cái cằm bóng loáng tinh tế của hắn, hơi hơi hướng về phía mình, sau đó dán môi hôn lên.

Hắn cả người chấn động, cơ thể tức khắc cứng đờ lên. Tôi thậm chí còn thấy được trường mật lông mi vũ kia đang run rẩy, nhưng môi hắn lại khẽ nhếch. Trong lòng tôi không khỏi cười thầm, vươn lưỡi nhẹ nhàng liếm láp một chút đôi môi mềm mại mà co dãn, không chút nào tốn sức mà liền đỉnh đi vào. Hắn tựa như cũng hoàn toàn phục hồi tinh thần lại, chủ động cuốn lấy tôi, thậm chí còn lấy tay mà câu lấy cổ tôi, dáng vẻ như hận không thể đem đầu lưỡi của tôi vĩnh viễn lưu lại trong miệng hắn. Nước bọt ở trong miệng hai người trao đổi, hắn thích uống trà, trong miệng tôi cũng vì thế mà nhiễm nhàn nhạt hương trà. Tôi lần đầu tiên cùng hắn hôn đến điên cuồng như vậy, cũng là lần đầu tiên cảm thấy chúng tôi hợp đôi đến như vậy.

Từ linh hồn đến thân thể, trên đời này chỉ có một Thường Thiếu Minh, phảng phất là một nửa kia của tôi.

Thân mình Thường Thiếu Minh thực mẫn cảm. Tay của tôi chậm rãi cởi bỏ nút áo sơ mi trắng của hắn, với vào trong quần áo hắn, tham lam mà vuốt ve cơ ngực rắn chắc lại không khoa trương của hắn, vài lần tưởng như cố ý mà vô tình mà lướt qua chu quả của hắn. Hắn bắt đầu run lên, dần dần mềm xuống, tôi hơi dùng chút lực nâng hắn, phòng ngừa hắn vô ý một cái trượt xuống ghế dựa. Hắn ánh mắt mê ly mà mặc tôi đùa nghịch, cổ áo mở bung, một đôi chu quả cũng bị tôi trêu đùa âu yếm mà đứng thẳng lên, phấn khích chọc người trìu mến. Vô luận là kiếp trước hay là kiếp này, đây đều là lần đầu tiên tôi thấy Thường Thiếu Minh dâm đãng lại mê người đến như vậy.

“Thiếu Minh." Tôi rời đi môi hắn, dắt một sợi chỉ bạc, hắn hốt hoảng mà nhìn về phía tôi, khàn khàn lại tựa nỉ non mà trả lời: “Ưm..."

Tôi nhịn xuống bản thân sắp dâng lên mà phát ra thú tính, lại hôn hôn khóe môi hắn, cười nói: “Về sau đều tới đón tôi đi, tôi cũng muốn cùng anh cùng nhau trở về."

Thường Thiếu Minh tỉnh táo lại, lặng lẽ đỏ mặt, gật gật đầu nhẹ giọng nói: “Ưm..." Trong mắt lại nở rộ ra pháo hoa vui mừng.

Tôi đề nghị giúp hắn chia sẻ một ít việc vặt ở công ty. Tôi thế nhưng hiện tại lại đau lòng hắn kêu hắn như vậy thật vất vả.

“Trọng Lâu?" Thường Thiếu Minh nghi hoặc quay đầu nhìn tôi, đánh gãy hồi ức của tôi, tôi hướng hắn cười cười, ác liệt mà nói: “Suy nghĩ bộ dáng ngày hôm qua của anh, thật đáng yêu." Hắn yên lặng đem đầu xoay trở về, trấn định tự nhiên mà dẫm hạ chân ga, mặt lại hồng tới mang tai, tôi buồn cười mà lắc đầu, nhân lúc hắn chưa lái xe mà tiến đến cắn cắn lỗ tai hắn, nếu không nói không chừng tay hắn mà run lên, xe sẽ liền hướng cột điện mà đâm thẳng.

Buổi tối ngồi ở trên sô pha xem TV, đột nhiên nghe thấy bên cạnh động tĩnh rất nhỏ, tôi quay đầu, vừa lúc đón nhận hắn thử nhẹ hôn môi tôi. Đôi môi lạnh lạnh ở khóe môi tôi lưu lại một chút, tôi nhìn hắn có vài phần hoảng loạn mà rũ xuống lông mi, không chút khách khí mà một hồi hôn qua đi.

Tôi giữ lại vài phần thanh tỉnh, tùy ý mà đem Thường Thiếu Minh đè ở dưới thân hôn môi, thoát đi quần áo hắn, làm hắn nửa người trên trần truồng mà nằm mềm mại ở trên sô pha, một đường xuống phía dưới hôn tới, ngậm lấy một bên chu quả của hắn, hắn mẫn cảm mà hơi tránh, rên ngâm ra tiếng.

“Trọng Lâu... Trọng Lâu..." Hắn nhất quyết gọi tên tôi. Tôi dùng hàm răng nhẹ nhàng gặm cắn, hắn nào chịu nổi kích thích như vậy, dồn dập lại hoảng loạn mà thở hổn hển: “Ân, ngô...Trọng Lâu, ha..."

Tôi trấn an mà vuốt sống lưng hắn, bình ổn nhịp tim hắn đập quá nhanh. Bị tôi đem đè ở dưới thân đỡ người lên, làm hắn nửa ngồi ở trên đùi tôi, đổi chỗ một chút vị trí.

Nếu nước chảy thành sông, hai người trong lòng đều đã biết rõ ràng kế tiếp muốn làm cái gì, thì cũng không có gì phải tiếp tục giả bộ làm ra vẻ trong sáng thuần khiết. Hắn bình ổn một chút hô hấp, cúi đầu nhẹ nhàng ngậm lấy môi dưới tôi, còn mang theo thở dốc mà ở trên môi tôi nói nhỏ: “Lâu, Trọng Lâu, làm ở trên giường?"

Tôi phát ra một tiếng cười khẽ, giơ tay trực tiếp giải đi dây lưng hắn, hắn liền hiểu rõ tôi chuẩn bị làm ở trên sô pha, không khỏi hơi hơi đỏ mặt, sau đó theo tay của tôi đem quần tây cởi ra. Tôi qua loa mà ném ở một bên, càng thêm nhiệt liệt mà hôn lấy hắn, tay cũng theo đôi chân thẳng tắp thon dài của hắn cởi bỏ toàn bộ một kiện quần áo cuối cùng, hắn hung hăng run lên, tùy ý tôi đem nó cởi đi.

“Trọng Lâu, mau... tiến vào..." Trong mắt hắn hơi nước mông lung. Tôi vì thế mà cố ý chậm một nhịp, không nghĩ tới hắn thế nhưng chủ động chào đón, trong miệng lung tung nói: “Tiến vào, Trọng Lâu, tiến vào... Hắn có thể làm tôi cũng có thể! Tôi...Tôi có thể so với Đào Giang làm được càng tốt hơn... Tiến vào, ngô a a ——" Tôi nghe hắn nói, lại nhịn không được, cúi đầu hàm trụ môi hắn, đồng thời tiến vào thân thể hắn.

Hai đời, tôi rốt cuộc lần đầu tiên, cùng Thường Thiếu Minh linh hồn cùng thân thể hợp thành một thể, đều khắc lên dấu vết của tôi.

“Ngô... Ân a, ha... Chậm một chút, chịu không nổi... Trọng Lâu, ha... Tôi, không được, a a a! Đừng chọc nơi đó ——" Hắn nước mắt chảy xuống, bị tôi mềm nhẹ hôn tới, tôi cũng không rõ đó là nước mắt đau đớn hay là nước mắt vui sướng.

Tác giả có lời muốn nói: Tôi cảm thấy sẽ bị khóa...( ̄^ ̄)ゞ Tuy rằng tôi đã xóa một đoạn dài ở giữa...(??_??")

Dương: Thực ra tôi vẫn luôn phân vân mãi là không biết có nên đăng chương H này lên không. Bởi vì trước đó tôi đã từng nói là sẽ khoá những chương H và chương cuối rồi sẽ tổng hợp lại sau đó gửi chúng qua gmail cho mọi người. Nhưng suy đi tính lại thì lại thôi, bởi vì tôi thấy vấn đề này dù sao cũng không còn cần thiết và quan trọng nữa rồi, nghĩ thoáng ra một chút thì sẽ tốt thôi. Với lại dạo gần đây sau sự kiện trước kia thì tôi đã có kiểm tra và thấy hiện trạng đem truyện mà tôi edit đi nơi khác đã dần giảm xuống rồi. Cho nên tạm thời thì mỗi chương tôi đều sẽ để lại nguồn trang cá nhân của tôi, còn nếu như sau này tình hình tệ hơn thì tôi sẽ tính đến dự án kia. Dù sao thì cũng vẫn cảm ơn mọi người vì đã ủng hộ tôi. Thân ái. Chúc mọi người có những phút giây đọc truyện thư giãn và thoải mái nhất~

#Wattpad: Mặc Dương @kkkyang2

.Hoàn Chương 06.