Tác giả: Thiên Hạ Thiên

Chương 10

TrướcTiếp
Kết cấu não của bạn tác giả luôn thần kỳ như thế, Phó Diệc Sâm cõng Thẩm Thiên Dục không bao xa liền thấy bệnh viện sừng sững trước mặt, Phó Diệc Sâm nhanh chóng đem người một đường vọt vào trong.

Một dao kia dài ước chừng năm centimet, bất quá cũng may miệng vết thương không sâu, không làm thương tổn đến gân cốt. Hơn nữa sơ cứu kịp thời, chỉ cần khâu lại một chút sẽ không tạo nên vấn đề nghiêm trọng, Phó Diệc Sâm không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là thấy Thẩm Thiên Dục đau đến cơ thể run lên bần bật, khi bác sĩ kéo miếng vải băng trên tay ra, bàn tay y vô thức nắm lại lộ ra khớp xương trắng nõn, nhưng trên mặt vẫn cố gắng duy trì ngang ngạnh, y đại khái không nhận ra động tác này đã bán đứng mình. Phó Diệc Sâm không khỏi âm thầm bật cười, cảm thấy vị đại thiếu gia được nuông chiều từ bé này rất sĩ diện, sợ đau đớn là một loại bản năng của con người, sao có thể che giấu được.

Bất quá Phó Diệc Sâm ngoài miệng không nói gì, tay lại lặng lẽ đặt ra sau lưng Thẩm Thiên Dục, vỗ về nhẹ nhàng trấn an y. Thật ra, Phó Diệc Sâm là một người đàn ông rất tỉ mỉ, có một số chi tiết không mấy ai để ý đến nhưng lại luôn nằm dưới mí mắt hắn, hắn ôn nhu khiêm tốn khác xa với bề ngoài ngoan cường của mình, nhưng lại khiến người bên cạnh sinh ra cảm giác tin tưởng vững vàng. Chỉ cần có một nguồn lực thúc đẩy, hắn nổi tiếng chỉ là chuyện sớm muộn.

Sau khi xử lý xong mọi thứ, Phó Diệc Sâm cẩn thận đỡ người nằm xuống. Thẩm Thiên Dục môi mấp máy nói cảm ơn, lúc này cánh tay phải của y bởi vì thuốc tê chưa tan nên mất cảm giác đau.

Phó Diệc Sâm phá lệ mỉm cười một cái, “Giữa chúng ta còn phải nói cảm ơn?"

Ánh mắt Thẩm Thiên Dục chợt lóe nhìn Phó Diệc Sâm, sau đó rất nhanh bình tĩnh dời đi, có chút chột dạ hỏi một câu, “Cậu không bị thương chứ?"

Phó Diệc Sâm kéo kéo áo sơ mi bị nhiễm đỏ, nhún vai, “Không sao."

Tô Trạm lúc này khoác lên vẻ mặt âm trầm của Thẩm Thiên Dục, “Âu Dương Khải, tôi thật sự không nghĩ tới hắn to gan lớn mật dám làm ra chuyện này."

Phó Diệc Sâm cau mày, rồi sau đó từ từ nói, “Hẳn là thiếu giáo huấn."

Tô Trạm trong lòng nhảy dựng, người này, từ cách nói chuyện đến giọng điệu đều khiến người… rung động như vậy, quả thật vừa vặn đúng ý y, “Tôi sẽ khiến hắn phải trả giá." Tô Trạm hoàn toàn nhập diễn vào Thẩm đại thiếu gia khó ở.

Phó Diệc Sâm ừ một tiếng, đứng dậy rót một ly nước ấm, lúc này mới ngồi trở lại, “Cậu nghỉ ngơi đi." Bị đến vậy còn chưa ngất xỉu, lại có thể đi tính kế kẻ khác, hẳn không có vấn đề gì lớn.

Theo lý mà nói, người như Thẩm Thiên Dục đáng nhẽ phải được sắp xếp vài vệ sĩ bên cạnh, hơn nữa Thẩm Thiên Dục vừa bước một chân vào bệnh viện tin tức phải lập tức truyền đến bên gia tộc rồi. Đương nhiên, “theo lý" đã bị tác giả Mary Sue đánh gục một cách hợp logic, có điều, lâu như vậy mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì, hình như đã quên mất thân phận đích tôn gia tộc giàu nhất thế giới của đương sự.

Tô Trạm quả thật có chút chống đỡ không nổi, y cũng không còn hơi sức đâu đi nguyền rủa tên não tàn khiến cánh tay của y thành ra thế này, bất quá lại nói, kịch bản thì phải làm thế nào đây? Phần diễn hôm nay, y hình như đã không để ý thoát tuyến nhân vật rồi!

“Sao vậy, có việc gấp?" Nhưng vào lúc này, Tô Trạm giương mắt nhìn thấy Hạ Hầu Minh đem áo khoác ban nãy còn đang ở trên người mình mặc vào.

“Không phải, " Phó Diệc Sâm thản nhiên nói, sau đó chỉ áo sơ mi thiếu mất một ống, “Cho đỡ kỳ quái." Nói xong còn cười với Thẩm Thiên Dục một cái.

Một tên không thích cười, một khi cười rộ lên sẽ có vẻ phá lệ mê người, đương nhiên tiền đề là nhan sắc không tệ. Lúc này, Tô Trạm không tự chủ nhìn nhiều hơn chút, rồi sau đó mất tự nhiên xoay đầu lảng tránh. Thật ra, dựa trên thân hình và khí thế của Phó Diệc Sâm, một thân áo trắng nhiễm đỏ vừa rồi, còn có động tác mạnh mẽ xé rách một ống tay áo, thoạt nhìn khoảnh khắc nào cũng cực đẹp trai.

Một căn phòng, hai thanh niên, phòng bệnh an tĩnh, tĩnh lặng đến mức khiến thời gian ngưng đọng, hai người nhất thời lâm vào xấu hổ, đương nhiên, xấu hổ là đến từ nội tâm mỗi người, trên mặt đều không biểu hiện ra chút nào.

Phó Diệc Sâm lại đứng dậy rót một cốc nước, “Uống nước, sau đó nghỉ ngơi." Phó Diệc Sâm nói xong một tay dùng sức đỡ bả vai Thẩm Thiên Dục, để y nửa ngồi nửa dựa vào lồng ngực mình, một tay khác thì đưa nước đến bên miệng y.

Tim Tô Trạm đập nhanh lợi hại, nhưng tuyệt đối không muốn lộ ra nửa điểm khác thường, nhất là, “Tay trái tôi vẫn dùng được."

“Khụ ~" Phó Diệc Sâm một trận lúng túng, làm như không nghe thấy, “Đụng đến miệng vết thương không tốt."

Tô Trạm đành phải chịu đựng nhếch miệng uống, cái gì mà đụng đến vết thương, thuốc gây tê còn chưa tan đâu, huống hồ tay trái của y vẫn sử dụng được thật.

Nhẫn nhịn uống hết một cốc nước lớn, lúc này mới nhẹ nhàng buông người ra, Phó Diệc Sâm mềm giọng nói, “Ngủ một giấc đi, đợi khi thuốc gây tê hết tác dụng cậu muốn cũng không ngủ nổi nữa." Mà hắn thì yên lặng ngồi cạnh giường.

“Ừm." Trong lòng Tô Trạm dâng lên ấm áp kỳ lạ, không tài nào áp xuống được, vì thế nhanh chóng nhắm mắt.

【 Độ hảo cảm nam chính đối với nam phụ cộng 1】

Thẩm Thiên Dục mới vừa ngủ, âm thanh hệ thống lại tiếp tục vang lên, Phó Diệc Sâm càng nghe càng đau đầu, nhân lúc này đem nó thả ra, [ Ngươi tốt nhất là giải thích rõ ràng cho ta, cái độ hảo cảm này là đang xảy ra chuyện gì? ]

【 Nam thần, nam thần bị thương, nam thần… 】 Hiển nhiên hệ thống lại rơi vào trạng thái hoa si.

Phó Diệc Sâm dở khóc dở cười, kịch bản vốn là, sau khi nữ chính đưa Thẩm Thiên Dục đến bệnh viện, bởi vì người nhà Thẩm Thiên Dục mãi không xuất hiện, nên Tô Tố Tố lấy danh nghĩa bạn học đưa y đến, còn bị bác sĩ yêu cầu lưu lại chiếu cố Thẩm Thiên Dục.

Trong quá trình đó, Tô Tố Tố đã thấy được một mặt khác của ác ma Thẩm Thiên Dục. Bởi vì Thẩm Thiên Dục mất máu quá nhiều dẫn tới hôn mê, trên người cũng không mang theo bất cứ vật gì có thể liên lạc với người nhà y, nữ chính bất đắc dĩ ở lại bệnh viện chiếu cố y một đêm.

Cũng bởi vì một đêm này, quan hệ hai bên liền kỳ diệu tốt lên. Phó Diệc Sâm như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm khuôn mặt ngày càng giãn ra của Thẩm Thiên Dục, trong lòng cũng cảm thấy kỳ diệu. Chẳng lẽ vì mình thay thế vị trí của nữ chính, nên độ hảo cảm của nam chính đối với mình tăng nhanh như vậy?

Nhưng dù cao đến thế nào cũng không nên vượt qua 50 chứ, cái này không khoa học, trừ phi là hệ thống bị bug.

[ Ngươi chắc chắn chỉ số hảo cảm không có vấn đề? ] Phó Diệc Sâm không xác định hỏi lại, [ Nếu bị bug nên lập tức nói ra, nếu không ngươi sẽ hại chết ta biết không? ]

【 Hệ thống xoay chuyển Mary Sue không có bug, hệ thống xoay chuyển Mary Sue là một hệ thống hoàn hảo, Mary Sue… 】

[ Đừng nhiều lời, nói trọng điểm thôi. ] Phó Diệc Sâm thật sự bực mình, tên hệ thống này rõ rành rành là một cô nàng vừa si mê Tô Trạm vừa khó ở với văn Mary Sue, nhưng thế quái nào âm thanh mặc định lại thiên về nam tính, thật sự quái đản.

【 Nha nha nha! Không có bug, độ hảo cảm hòa toàn chính xác. 】

Phó Diệc Sâm cạn lời, nhưng nghĩ mãi không thông, đương nhiên, càng cạn lời là cho đến bây giờ đám người của gia tộc giàu có nhất thế giới kia vẫn chưa xuất hiện, hơn nữa một bệnh viện lớn như vậy cũng không một bóng người, trong đầu tác giả quả nhiên có hố.

Tiêu hao thể lực gần một tiếng, sau đó lại đánh nhau một trận, đổ máu quá nhiều, Tô Trạm cố gắng ổn định tâm tình, nằm xuống không bao lâu liền ngủ, thẳng đến khi trên cánh tay truyền đến đau đớn làm y tỉnh lại.

Phó Diệc Sâm đang nhàm chán ngồi bên giường, ngồi tầm một giờ, thẳng đến khi nghe thấy động tĩnh từ người trên giường, lúc này mới cúi xuống hỏi, “Sao thế?"

Tô Trạm vừa mở mắt liền đối mặt với Hạ Hầu Minh, còn chưa hoàn toàn thanh tỉnh nên ngây ngẩn đến một lúc, bất quá may mắn sắc mặt y hiện đang tái nhợt, cộng với đau đớn trên cánh tay rất nhanh làm y tỉnh táo, vì thế Phó Diệc Sâm cũng không nhìn ra điều bất thường.

Phó Diệc Sâm chú ý tới khuôn mặt vặn vẹo của y, lập tức phản ứng, “Thuốc gây tê tan?"

“Ừm." Tô Trạm cắn chặt răng, đau đến mức lông tơ đều dựng thẳng, điểm chết người chính là, đột nhiên còn bị một cơn buồn tiểu đánh úp là thế quái nào?

“Chịu khó một chút." Phó Diệc Sâm nghĩ dù sao cũng là thiếu gia trước nay chưa từng chịu khổ, không giống hắn có lần đóng phim không cẩn thận bị cứa một đường nhưng vẫn gắng gượng quay xong mới đến bệnh viện, ngay cả trợ lý cũng không phát hiện.

Thẩm Thiên Dục không nói chuyện mà nhắm chặt hai mắt. Phó Diệc Sâm không bao lâu liền thấy sắc mặt người trên giường ngày càng kém, vốn ban đầu là trắng bệch, hiện tại càng trắng đến bất thường, hơn nữa nét mặt có chút vặn vẹo. Thẳng đến khi đối phương rốt cục vươn tay trái chống lên giường, hình như là muốn đứng dậy.

Phó Diệc Sâm hiểu ý nâng người dậy, “Rất đau à?"

Tô Trạm cắn răng cương mặt không nói chuyện, y có chút… nhịn không nổi nữa rồi.

“Tôi đi gọi bác sĩ." Phó Diệc Sâm thấy sắc mặt y không thích hợp, xoay người muốn đi, chỉ hy vọng đầu óc tác giả không bị úng, sẽ không để một cái bệnh viện như này dư lại duy nhất hai người họ.

Nhưng Phó Diệc Sâm vừa mới động, một bàn tay đã vội vàng kéo lấy vạt áo hắn, quay đầu là vẻ mặt cứng ngắc của Thẩm Thiên Dục, “Không cần, tôi chỉ là muốn đi vệ sinh." Nói xong thò chân với dép lê tựa hồ muốn xuống giường, nhưng giây tiếp theo, mông còn chưa rời khỏi giường sắc mặt đã biến đến vô cùng khó coi.

Phó Diệc Sâm hoảng sợ, “Rất gấp?"

Tô Trạm hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống, nhưng hiện tại y quả thật gấp lắm rồi, nhưng quan trọng hơn là, nhà vệ sinh ở chỗ nào, vì thế một cử động nhỏ y cũng không dám, chỉ trả lời một chữ, “Ừm."

Phó Diệc Sâm ngây ngẩn, y cũng không phải một đứa trẻ, không thể tìm cái chén hay chai nhựa gì đó cho y giải quyết, bất quá giây tiếp theo Phó Diệc Sâm liền linh quang chợt lóe, “Cậu chờ một chút." Nếu theo thông thường, thì phía dưới giường bệnh luôn có một cái bô đi tiểu, trong trường hợp bệnh nhân đi lại không tiện, tuy rằng đầu óc tác giả có hố, nhưng loại đồ vật này hẳn là dựa trên thế giới Mary Sue nên cũng tồn tại.

Quả nhiên, Phó Diệc Sâm vừa cúi đầu liền nhìn thấy nơi đó quả thật có một cái bô nhựa màu trắng.

“Ở đây, cậu chịu khó một chút." Phó Diệc Sâm rất là tri kỷ đem bô đưa tới trước Thẩm Thiên Dục.

Tô Trạm trợn mắt há hốc mồm nhìn đồ vật trước mắt, lúc này chân y mới chấm đất, nửa ngồi ở cạnh giường, vật kia vừa vặn bị người này ghé vào vị trí xấu hổ kia, chỉ cần y lấy thứ đó ra là có thể phóng, nhưng là… Tô Trạm không tự chủ nuốt nước miếng, thể diện vứt hết rồi… Y sống chết cũng không làm được a, đã vậy người này còn cố tình giả ngu hỏi một câu, “Cảm thấy không tiện?"

“Không phải." Tô Trạm cố nén nước tiểu buột miệng, trong đầu hỗn loạn tự hỏi một vấn đề, thân là một người đàn ông, y nên bỏ qua ánh mắt của người đối diện mặt dày mày dạn đi tiểu, hay là xoay người sang chỗ khác, như thế có phải… rất kỳ quái?

Phó Diệc Sâm chớp chớp mắt, mắt thấy người này rõ ràng buồn tiểu đến độ đứng lên còn không nổi, nhưng tại sao vẫn chưa động, chẳng lẽ là ngại không muốn nhờ hắn giúp đỡ? Đại thiếu gia da mặt thật quá mỏng.

Vì thế, Phó Diệc Sâm rất là sảng khoái, “Để tôi giúp cậu." Đều là đàn ông, có gì mà phải ngại ngùng chứ.

Tô Trạm nhìn bàn tay kia đang duỗi đến quần mình, hoảng sợ.