Tác giả: Đọa Hồng Trần

Chương 11: Khắc ấn

TrướcTiếp
“Rốt cuộc là cậu đang muốn làm gì vậy? Dunkel?"

Ngồi cạnh Dunkel trên chiếc xe ngựa mới toanh vẫn còn thoang thoảng mùi nhựa cây mà cậu vừa mới làm xong với cái tốc độ bàn thờ chỉ mới vài giờ trước, Celina không chịu được sự yên lặng đã kéo dài hơn một giờ của Dunkel thêm nữa nên tò mò hỏi.

Quen biết nhau đã gần mười ngày, Celina đã có chút hiểu biết sơ bộ về Dunkel, thiếu niên này luôn tự tung tự tác, thích làm gì thì làm, cơ bản là chẳng thèm hỏi ý kiến ai, một khi đã muốn làm gì thì có nói sao cậu ta cũng sẽ không thay đổi ý định. Chính vì vậy, để tránh trường hợp không bắt kịp nhịp suy nghĩ của Dunkel mà dẫn tới vài vấn đề mâu thuẫn trong hành động giữa bản thân và cậu về sau, cô thường sẽ tìm hiểu xem ý định của cậu là gì trước.

Tiện thể nói tới, Celina buộc phải công nhận một điều, tài lẻ của Dunkel nhiều tới mức đáng để ngạc nhiên, không chỉ nấu ăn ngon, cậu còn biết chế tác nhiều thứ lặt vặt khác, hơn nữa trình độ chuyên môn còn rất cao.

Người này nếu không phải thiên tài thì cũng là một kẻ lập dị chứa đầy ẩn số.

“Nhất thời nổi hứng thú, vậy thôi."

Celina híp mắt lại, nhìn Dunkel bằng cái biểu cảm “lại như thế rồi“. Dù có hỏi cũng chưa chắc Dunkel sẽ nói thật, đây không phải lần đầu nên ít nhiều cô đã nghĩ tới cậu sẽ trả lời kiểu này.

Dunkel đã không muốn nói, Celina cũng chẳng có cách, chỉ có thể đổi câu hỏi khác.

“Vậy còn hai người này là sao?"

Cô dùng chỉ vào thùng xe phía sau mình và Dunkel bằng ngón cái.

“Đúng vậy, lữ khách, tại sao cậu lại làm vậy?"

Lần này, chẳng cần đợi Dunkel trả lời, nghe thấy mình được nhắc tới, ông lão mới thò đầu ra khỏi thùng xe, hỏi với vẻ mặt không hiểu và giọng điệu nghi ngờ.

Mới nãy, khi hai ông và vợ vẫn còn đang ở trong nhà thì bỗng nghe một tiếng ầm thật lớn từ phía đầu làng, giống như có thứ gì đó rất nặng vừa đổ xuống, tưởng rằng con rồng tới rồi, cả hai chỉ có thể cam chịu ôm nhau rúc lại cùng một chỗ. Nhưng điều họ lo sợ chậm chạp mãi không đến, thay vào đó là chàng trai trẻ này.

Giữa lúc bọn hai người vẫn còn đang thấp thỏm lo âu thì lại có tiếng gõ cửa. Ông lão và vợ mới thu hết can đảm đánh bạo mở cửa ra, đã thấy chàng lữ khách trẻ tuổi vừa mới gặp, ngoài ra còn có một cỗ xe ngựa và một thiếu nữ xinh đẹp tuy là ngoại hình khác người của cô khiến họ cảm thấy hơi e ngại, chỉ là chưa kịp nói câu nào thì đã bị ném một nắm bột kỳ lạ vào mặt. Sau đó hai người lăn ra bất tỉnh, khi tỉnh lại đã thấy mình đang ngồi trên xe ngựa, chạy băng băng rồi.

Theo suy đoán của ông, thiếu niên này cảm thấy không dành lòng để mặc bọn họ ở lại nên mới mang theo lên đường. Về phần tại sao cậu phải dùng tới biện pháp đó, chắc là do sợ hai người lại dùng cái chết để uy hiếp các loại.

Thật đúng là một người tốt.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng ông lão vẫn còn chưa chắc chắn lắm, lại e ngại vì sự tồn tại của Celina và sự hổ thẹn khi trở thành gánh nặng cho kẻ khác nên không tiện mở miệng hỏi. Thẳng tới khi Celina nhắc tới hai người, ông mới cảm thấy đây là cơ hội để xác nhận suy đoán của mình.

Dunkel có thể phớt lờ Celina nhưng cậu không thể mặc kệ không thèm để ý, đành thở ra một hơi.

“Cứ xem như một cuộc đổi chác đi, các người cho tôi thông tin mình cần, vậy nên để đổi lại tôi sẽ giúp trong khả năng có thể." Cậu nói.

“Nhưng mà chỉ là mấy câu nói thôi, liệu có đáng để cậu làm vậy?"

Ông lão không biết “thông tin" mà Dunkel nhắc tới là gì, nhưng bọn họ chỉ nói với nhau vẻn vẹn mấy câu mà thôi, chỉ như vậy mà làm tới nước này sao?

“Đối với ông thì chỉ là mấy câu nói, nhưng với tôi thì nó vừa giải quyết được một vấn đề nghiêm trọng. Tương tự, việc mang theo hai người đối với tôi cũng không có chút khó khăn hay gánh nặng nào đâu, dù sao cũng tiện đường."

“Nhưng..."

Trước câu trả lời của Dunkel, ông lão vẫn còn muốn nói thêm gì đó nhưng đã bị vợ mình ngăn lại.

“Vậy thì thật sự rất cảm ơn cậu, nhưng thật sự chỉ vì mấy câu nói mà nhận lại ân tình quá lớn như thế, hai lão già này cảm thấy bứt rứt lắm, nên ít nhất hãy để bọn tôi đánh xe cho cậu đi, hai người dân bản địa chúng tôi thế nào mà chẳng rõ đường đi hơn người ngoài như cậu phải không?" Bà nói.

Nghe vậy, Dunkel gãi gãi đầu cảm thấy cũng đúng, cách đây mấy ngày, chỉ việc đi men theo đường mòn để tới thành phố cảng theo lời lão nông kia thôi mà cậu còn lạc tận vào rừng rồi gặp Celina được, để người biết đường dẫn đi sẽ tốt hơn là tự mình ước chừng rồi lại bị lạc tiếp.

“Cũng tốt."

Cậu nói, rồi tránh chỗ cho ông lão bước ra, còn bản thân mình thì lách vào trong thùng xe, Celina cũng nhanh chóng đổi chỗ với bà lão.

Dunkel tựa lưng vào thành xe, khép hờ hai mắt, tính toán xem mình sẽ làm gì trong thời gian tới. Con rồng đang gây họa kia chắc chắn không thể cứ vậy mà bỏ qua được, còn cả cái việc mà hai ông bà lão đã nhắc, gã lãnh chúa đang hợp tác với bọn buôn người, nếu thuận tiện chắc cũng phải đi qua một chuyến nhìn xem.

Gọi cậu là kẻ thích lo chuyện bao đồng cũng được, nhưng đối với Dunkel, nếu không biết thì thôi, đã biết rồi thì không thể bỏ qua mà giả như chưa từng biết tới, vậy thì khó chịu lắm, cảm giác giống như có hạt sạn rớt vào mắt vậy, không giải quyết thì khó mà tập trung theo đuổi chủ nghĩa khoái hoạt.

Nhưng trước hết, quan trọng nhất là phải xác định được hướng đi và nơi cần tới đã.

Bộp một tiếng, cảm thấy đùi mình có vật nặng đè lên, Dunkel mở mắt và liếc nhìn xuống, thì ra là Celina vừa nằm gối đầu lên đùi cậu.

“Tôi vẫn chưa biết đầu đuôi mọi chuyện ra sao. Cơ mà chiếc xe này chạy êm quá nhỉ? Một chút xóc nảy cũng không có." Cô nói.

“Giờ mới nhận ra sao? Khả năng cảm thụ của cô tệ quá đấy."

Dunkel nhếch môi đáp lại.

“Hóa ra đây không phải ảo giác của tôi mà thật sự là thế à? Còn tưởng là gần đây ăn nhiều nên mập ra, tới mức không thấy xóc nảy luôn chứ. Cậu đã làm thế nào vậy?"

Celina vừa hỏi vừa cục cựa để điều chỉnh dáng nằm cho thoải mái hơn một chút.

“Trò vặt không đáng nhắc tới thôi, không cần để..."

Dunkel trả lời theo phản xạ.

“Nhưng tôi muốn biết." Celina lập tức cắt ngang cậu.

Dunkel lẳng lặng nhìn vào đôi mắt màu tím hoa cà của cô, Celina không chịu thua, trừng mắt nhìn lại, hai người nhìn nhau không chớp mắt, tình cảnh này kéo dài mất mấy giây.

“Là khắc ấn, ta đã dùng vài khắc ấn nhỏ, khiến giữa bánh xe và mặt đất có một đoạn khoảng cách, không có tiếp xúc tất nhiên là sẽ không có xóc nảy rồi."

Cuối cùng, Dunkel cũng chịu thua, cậu hướng ánh nhìn ra cửa sổ, lên tiếng giải thích một cách hời hợt.

“Cái gì? Khắc ấn? Cậu biết cả khắc ấn sao?"

Mặc kệ câu trả lời của Dunkel có hời hợt cỡ nào, Celina vẫn bật người ngồi dậy, kinh ngạc thốt lên.

Lý do mà cô kích động như vậy cũng là dễ hiểu. Bởi vì khắc ấn mà Dunkel vừa nhắc tới là một kỹ thuật cao cấp cho phép pháp sư lưu trữ lại ma thuật của mình lên một vật thể nào đó, để một người dù không phải là pháp sư cũng có thể sử dụng lại ma thuật đó khi cần.

Nghe thì đơn giản, tuy nhiên, vì nhiều lý do cả chủ quan lẫn khách quan mà việc lưu lại khắc ấn không hề dễ chút nào. Đó là một chuỗi các công đoạn phức tạp bao gồm cả điều chỉnh, khắc họa ma trận, truyền dẫn ma lực... Thậm chí cả việc lựa chọn nguyên liệu thích hợp cho từng loại ấn khác nhau cũng rất quan trọng. Chỉ cần một sơ sót nhỏ trong quá trình chế tạo là đã dẫn tới thất bại rồi.

Kể cả những pháp sư kỳ cựu nhất cũng có thể mắc sai phạm, dẫn đến hiệu suất sản xuất khắc ấn không cao. Do đó mà mỗi một vật phẩm ma thuật mang khắc ấn đều có giá trên trời.

Khắc ấn mà Dunkel sử dụng không phải loại hiếm có hay quá mức phức tạp, trái lại nó thuộc mặt hàng thông dụng trong giới quý tộc có tiền.

Nhưng cái đáng nói ở đây chính là cậu hoàn thành nó trong một quảng thời gian rất ngắn, và nguyên liệu chỉ là một cái cây bình thường có thể đốn hạ ngay bên đường.

Nếu Dunkel là một pháp sư, có lẽ Celina đã không ngạc nhiên tới vậy, nhưng suốt những ngày du hành cùng nhau, trừ mấy phép cơ bản như khuếch âm ra thì cậu chẳng còn thể hiện điều gì mang tính chuyên sâu cả.

Tài năng về nấu ăn của Dunkel đã quá đủ để làm người khác kinh ngạc, tới nỗi Celina từng tưởng rằng cậu là một đầu bếp đang trên đường trao dồi khả năng kia mà. Thậm chí đôi lần Celina từng tận mắt thấy Dunkel còn có kiến thức nhất định về các loại thảo mộc, dược liệu và phối thuốc, không phải ở mức biết cho có đâu, cách cậu ta xử lý và sơ chế dược liệu ít nhất phải là một người có thâm niên trong nghề kìa.

Chỉ thông thạo bất kỳ phần nào trong số đó cũng đều là chuyện rất khó đối với một người rồi chứ đừng nói là hiểu biết cả ba thứ. Bởi dù sao thì bộ não một người cũng là có hạn, nếu tham lam muốn học đủ thứ trên đời thì thứ cuối cùng nhận được chỉ là một mớ hổ lốn chẳng có tác dụng gì mà thôi.

Quan trọng hơn, Dunkel là một thiếu niên còn chưa đầy hai mươi tuổi.

Celina là rồng thuần huyết, tuổi thọ của rồng thuần huyết rất dài, xét trên phương diện đó, cô quả thật chỉ là một thiếu nữ. Nhưng Dunkel thì không giống vậy, cậu là con người, điều này cô đã xác nhận nhiều lần rồi, sóng năng lượng trên cơ thể một sinh vật sẽ không nói dối về chủng tộc của họ.

Chỉ là điều đó càng khiến cô cảm thấy hiếu kỳ, một thiếu niên còn chưa tới hai mươi thì đào đâu ra thời gian để đúc kết tất cả những năng lực đó?

“Đồng hành cùng nhau đã được một quãng thời gian rồi, nhưng tôi vẫn chưa biết, cậu rốt cuộc là ai và có thân phận thế nào vậy?"

Mắt Celina sáng rỡ như một đứa trẻ vừa tìm được món đồ chơi yêu thích, cô hỏi. Rất nhiều năm rồi chưa ai từng cho cô cảm giác muốn được quan sát tới vậy.

“Đã nói rồi, ta là một lữ khách."

Như thể không nhận ra sự khác thường trong ánh mắt của cô, Dunkel cười nhạt một tiếng.

“Đuổi kịp rồi, bọn họ ngay đằng trước."

Đúng lúc này, tiếng hô kích động của ông lão truyền từ ngoài vào.

Không để ý tới Celina nữa, Dunkel chòm người đưa đầu ra ngoài thùng xe quan sát, quả nhiên, phía xa có một đoàn xe đang chầm chậm tiến lên. Với cái tốc độ này thì chỉ khoảng 30 phút nữa là họ sẽ đuổi kịp đoàn người.

Thấy mình bị bơ, Celina xụ mặt xuống, hừ nhẹ một tiếng rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Hả?"

Rồi bỗng chốc cô phát hiện phía bên kia thảo nguyên có một điểm đen mang hình dáng tựa một con chim lớn đang vỗ cánh bay rất nhanh về hướng này.

Ban đầu Celina định gọi Dunkel, nhưng nghĩ một chút, cô bỏ đi ý định này, nở một nụ cười ranh mãnh trên môi.

“Tôi chợt nhớ mình để quên mấy tảng thịt ngon chưa lấy, chờ chút nhé."

Nói rồi cô ưỡn người nhảy ra khỏi cửa sổ, phóng đi mất dạng.

“Dunkel Ciel, để tôi xem cậu còn bao nhiêu bí ẩn nữa."