Tác giả: Phidaonhan

Chương 4: Ẩn Cư Thiên Hương Thôn

TrướcTiếp
Lúc này, Thiên Hương thôn trên bầu trời, bay lượn vòng một chỉ mập mạp Bạch Hạc. Bạch Hạc thân hình trắng phau, lông trơn bóng, trên đầu mào đỏ sặc sỡ sống động, sải cánh rộng ba bốn mét, mà sau lưng chẳng biết lúc nào cõng theo bao ngô lớn.

Bạch Hạc cõng bao ngô, tung cánh chao đảo lên xuống, như trêu đùa bên dưới la ó thôn dân.

Mà nơi mặt đất,Thiên Hương thôn dân chúng thì kẻ đấm ngực, người dậm chân, người lớn tiếng mắng mỏ, có kẻ gan lớn cầm hòn đá nhắm Bạch Hạc mà ném.

Mặc kệ tiếng la ó chửi bởi, Bạch Hạc vẫn trên không trung chao đảo, xảo diệu tránh thoát hòn đá gậy gộc, thỉnh thoảng ré lên vài tiếng quang quác đầy cợt nhả, khiêu khích. Hiển nhiên con Hạc này đến đây ăn cướp không phải lần đầu tiên.

Chừng mười phút sau, Bạch Hạc dường như chơi chán, hướng dân làng kêu to một tiếng bái bai, liền giang cánh hướng Xuyên Vân sơn đỉnh núi bay mất dạng. Để lại dưới đất mấy người một mặt căm tức, không cam lòng, chốc lát liền tản mất.

Lúc này, Bạch Hạc chính mình cõng bao tải, ung dung bay về tổ, miệng huýt sáo vô cùng đắc ý. Nó vốn là Xuyên Vân Sơn môt con hạc bình thường, nhưng do ăn nhầm quả lạ, khai linh trí, bộ dạng cũng biến to lớn mạnh mẽ hơn nhiều.

Nó còn phát hiện bản thân có thể hấp thu ánh trăng tinh hoa để rèn luyện thân thể, thế là nó cứ vậy từ từ bắt đầu tu luyện, chẳng mấy chốc đã chế bá đàn hạc núi, thậm chí tại Xuyên Vân sơn xưng vương xưng bá.

Được mấy năm, nó thống lĩnh Xuyên Vân sơn quần thú cũng thấy chán chường liền đưa mắt về phía nhân loại thôn xóm.

Nhưng nó bản tính không xấu, chẳng ý định giết người đồ thôn, chỉ cướp bóc hoa màu trêu đùa nhân loại lấy niềm vui mà thôi. Hôm nay cũng là một ngày như vậy, nhìn bộ dạng bất lực có lòng mà không có sức của đám sơn dân kia, Bạch Hạc không khỏi than thở, vô địch thật là tịch mịch biết bao.

Đang ngửa đầu góc 45 độ nhìn bầu trời than thở, Bạch Hạc bỗng nhiên lông tơ dựng đứng, thân hình căng cứng, gấp gáp quay đầu liếc về phía sau lưng.

Chỉ thấy một gã đàn ông áo trắng, chân đạp hư không cách mình chừng mười mét, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm nó, khóe miệng cười nhẹ.

Một khắc này, Bạch Hạc nổi cả da hạc, cảm giác cuộc đời vô địch của nó lần đầu tiên gặp phải xứng tầm đối thủ. Nó phản ứng nhanh như chớp, hất tung trên lưng bao ngô, hai cánh co vào tụ lực,mỏ ken két đề khí, nhanh như chớp lao về phía trước, tẩu vi thương sách.

Nó ít gặp nhân loại võ giả, nhưng cũng hiểu rõ, biết bay nhân loại tất nhiên mạnh hơn bản thân nhiều, ở lại chiến đấu? Không thể nào, bản đại vương tuy vô địch Xuyên Vân sơn nhưng không đến mức cùng một cái nhân loại dốc sức liều mạng nhé.

Chỉ là nó vừa cất cánh muốn bay, thì lại cảm giác bản thân đứng nguyên giữa không trung, chẳng thể nhúc nhích.

Thấp thoáng bóng trắng đã tiến sát sau đuôi, trong không khí vang lên tiếng thì thầm:

“A, vậy mà là một con Linh Hạc"

Giọng nói trầm thấp, bình thản, tựa hồ khá ngạc nhiên đối với sự xuất hiện của nó. Nhưng âm thanh này rơi trong tai Bạch Hạc, lại như tử thần lời nói, khiến nó run lên cầy sấy, nếu như biết nói chuyện chắc hẳn Bạch Hạc đã quay đầu vạn lần xin tha.

Trầm ngâm chốc lát, người nọ nói tiếp:

“Ta cũng lâu rồi chưa ăn thịt linh thú nha…"

Cái gì? Bạch Hạc da đầu nổ tung, kinh sợ vô cùng.

“Ăn..ăn…cái tên nhân loại hèn hạ này lại muốn đem bản đại vương làm thịt!!!"

“Không được, bản đại vương còn chưa sống đủ…."

Dường như, quá đỗi sợ hãi tiềm lực bộc phát, Bạch Hạc bỗng nhiên gượng sức vung cánh, hai cánh như hai thanh kiếm chém ra xung quanh, giùng giằng tránh thoát không chế, lao nhanh về phía trước.

“Ồ con Hạc béo này vậy mà có luyện kiếm thiên phú, thậm chí tránh thoát lão phu định thân thuật?"

Lúc này, Khương Ly tương đối bất ngờ, vô cùng hứng thú đánh giá hoảng loạn bay nhanh Bạch Hạc. Con Hạc này khai linh trí tu luyện tựa hồ chưa lâu, cảnh giới ước chừng cấp 2 yêu thú, tương đương với nhân tộc Đồng Nhục cảnh.

Nhưng chỉ có xíu ấy tu vị, lại dựa vào kiếm thuật thiên phú có thể miễn cưỡng tránh thoát hắn định thân thuật, quả thật rất bất ngờ.

Khương Ly ở Kiêu Dương thành tàng thư các từng đổi được một môn thuật pháp, gọi là Định Thân thuật, lấy thần thức hướng về phía địch nhân thi pháp có thể khiến đối thủ đứng yên bất động. Hắn định thân thuật tu luyện vừa tiểu thành, Ngọc Mệnh cảnh hay là có cơ hội tránh thoát, Kim Thân cảnh trúng chiêu thì đừng mơ bỏ trốn.

Vì vậy, Bạch Hạc mới vào cấp hai lại phá được chính mình võ kỹ, khiến hắn càng thêm hứng thú thịt nó mùi vị.

Nhưng hứng thú thì hứng thú, Khương Ly là chẳng thể để nó thoát thân, hai chân vừa khiêu động chớp nhoáng đuổi theo, bất ngờ há miệng hướng Bạch Hạc phun một ngụm màu đen ma hỏa.

Phần Thiên Ma Diễm

Ngọn lửa đen ngòm cháy rừng rực, đốt vặn vẹo cả hư không, nhanh như chớp giật cấp tốc bao phủ đầu Bạch Hạc.

……………..

Thiên Hương thôn nhân khẩu ba nghìn, chủ yếu lấy nghề nông, đốn củi, đi săn làm chủ đạo, cuộc sống phàm nhân yên ả bình đạm mà trôi, mặc dù ít bữa có Yêu Hạc đến trộm cắp quấy, nhưng người dân từ lâu đã quen, không hề để ý nhiều

Sáng hôm nay, ở cửa thôn người khách nhân bữa qua lại đến. Hắn vẫn một thân áo trắng, tóc đen dài xõa 2 vai, đôi mắt tang thương mờ mịt. Khương Ly ung dung cưỡi trên con lừa già, đằng sau kéo theo một con trọc lông Hạc.

Càng làm cho người ta thấy kỳ lạ là, con trọc lông hạc này trông cực kỳ quen mắt, chỉ có điều vốn trắng trẻo mượt mà bộ lông sớm trước đó bị lửa đốt trụi, nhìn thê thảm mà đáng thương vô cùng. Đem so cùng với uy phong bát diện Hạc Đại Vương quả thật khiến người khó liên tưởng nổi.

Người đàn ông tiếp tục hướng đám trẻ con chào hỏi, lần này hắn tự xưng là Khương Ly, là người Đông Minh phủ, lâu ngày mới về quê. Hắn có người quen gọi Cơ Lâm lão giả ở trong thôn, Cơ Lâm đã mất nên hắn quyết định ở lại giữ mộ.

Người dân trong làng nghe thế mới giật mình nhớ đến, ở ngoài góc thôn hẻo lánh, bên dưới gốc mai già đúng là có một ông lão tên Cơ Lâm sinh sống. Ông lão này làm người quái dị, không thích giao du, thường thường ra sông Vị Hà ngắm dòng nước, rồi đến quán mua rượu.

Trong thôn người già kể lại, hồi bọn họ còn trẻ Cơ Lâm đã già như thế, bây giờ sắp xuống đất, ông ta vẫn già như vậy.

Giờ nghe tin Cơ Lâm tin chết, mọi người dù cảm khái nhưng cũng chẳng quá bất ngờ, người già chết đi là nhân chi thường tình nha.

Nhà tranh nằm ở góc thôn, ngoài cửa có cây mai già, cành lá vàng vọt rụng gần hết, lại hướng ra ngoài chừng đoạn đường liền là sông Vị Hà, khung cảnh thoáng đãng, vô cùng nên thơ.

Đây là là hắn dọn đến Thiên Hương thôn ngày thứ nhất.

Sáng sớm thứ hai, ngày thì không rõ. Hắn ra khỏi nhà tranh, cưỡi lừa rời thôn, đến Vị Thành, mua về một đống giấy thô, lại mua thêm bút mực. Dân làng hiếu kỳ, thấy hắn mua giấy bút lại tưởng hắn là phu tử, thầm để ý xem đưa con mình đến học chữ.

Nhưng mà Khương Ly cũng chẳng phải phu tử gì cả, hắn mua giấy mực về, xếp ở góc nhà tranh. Ngày thứ ba, liền hí hửng đóng thêm khung gỗ, đem dựng ở Vị Hà bên bờ sông. Lấy giấy với nghiên mực dự định ở đó vẽ tranh.

Cả thôn làm nghề ruộng, đi săn, nuôi trâu cày cho trâu ăn cỏ, hắn mình nuôi lừa thả rông còn cho lừa ăn cơm, uống rượu. Có người thấy lạ lùng hỏi thăm, hắn chỉ lắc đầu cười không nói.

Hắn nuôi con Bạch Hạc, cột ở dưới gốc mai già. Bạch Hạc lông đầu lông cổ bị đốt sạch trơn, tựa như Ngốc Ưng, nhìn vừa buồn cười vừa đáng thương. Nhưng Hạc này rất hung dữ, thường xù lông kêu quang quác chửi bới người qua đường nếu thấy ai chỉ trỏ mình. Dân làng gặp phải như thế kỳ sự ban đầu hiếu kỳ vô cùng, nhưng qua loa mấy ngày không ai để ý nữa. Chỉ có mấy đứa trẻ con thường thường đến trước nhà hắn cùng ác hạc trêu đùa.

Khương Ly đến Thiên Hương thôn ngày thứ năm. Hắn sáng sáng sẽ ra bờ sông Vị Hà vẽ tranh. Lui tới thôn dân thấy hắn chăm chú vẽ, tưởng hắn là họa sư, tiếp lời, hắn thường thường đơn giản vài câu, cũng không quá nhiều đáp lại.

Khương Ly lẳng lặng đứng ở bờ sông, ung dung vẽ vợi, chẳng quan tâm xung quanh. Lần này hắn vẽ một cái đầu Bạch Hạc. Hạc này thân hình mập mạp, toàn thân lông trắng toát, nhưng nơi đầu và cổ bị lửa đốt trụi, khuôn mặt có chút hung dữ, manh manh.

Không lâu lắm chừng nửa khắc, thô sơ giản lược bức họa vẽ xong. Bên trong Hạc hình tuy đơn giản nhưng lại tỏa ra đôi chút uy nghiêm, có thể dọa dẫm vài con động vật nhỏ.

Lần thứ hai đặt bút, hắn lại vẽ một đầu lừa đen. Lừa này dáng vẻ già nua, khuôn mặt hèn mọn bỉ ổi, càng nhìn càng mất lừa tính, nhưng đặt ở bên người sẽ khiến người ta thấy vui vẻ.

“Có ý tứ…" Khương Ly cười nhạt, lần thứ nhất phát hiện, nguyên lại chân ý nhập vào thư họa cũng có thể ra như thế nhỏ bé tác dụng.

Hắn gác bút, đưa mắt nhìn sông Vị Hà dòng nước, gió thu thổi lướt qua, tóc đen như mực tung bay, hai mắt mê mang.

Quay đầu hắn cầm bút lại là vẽ thêm một bức tranh. Hắn vẽ một cô gái, mộ cái phong hoa tuyệt đại thiếu nữ, thân mặc giáp đen, tay cầm ma kiếm, sau lưng mọc ra thiêu đốt hắc dực, dẫm trên đầu Thượng Cổ Ma Long, một đôi mắt thâm sâu tựa hắc vực.

Chỉ là chưa vẽ xong, thì cây bút lông vậy mà răng rắc vỡ thành mảnh nhỏ. Khương Ly thấy thế, lắc đầu, không vẽ tiếp.

Lúc này từ đằng sau, chợt có một cô bé rụt đầu rụt cổ đi tới.

Cô bé trên thân mặc áo bông, để trần bàn chân nhỏ, cổ tay đeo mấy cái linh đang. Mặt mày thanh tú tròn mập rất đáng yêu.

“Thúc thúc…Thúc thúc...nguyên lai ngươi là họa sư, không phải phu tử nha…."

“A" Khương Ly quay đầu nhìn tiểu cô nương, gặp nàng đang tò mò nhìn bên cạnh mấy bức tranh, còn nhíu nhíu mày tựa hồ không thú vị.

“Thúc thúc không vẽ sông núi lại đi vẽ lừa, vẽ hạc nha"

“A còn đây là con lừa, Đình Đình biết rồi, thúc thúc vẽ nhà mình lừa và hạc, nhưng mà hạc nhà thúc thúc vừa hung ác vừa trọc lông xấu chết đi đươc"

Bé gái mắt to chớp chớp, ngón tay nhỏ để lên miệng, rất đáng yêu đánh giá hai bức tranh, quanh thân tản ra một loại băng thanh ngọc khiết dập dờn khí tức, khiến Khương Ly lông mày dãn nở.

“Xấu thì xấu, nhưng mà có tác dụng, tranh hạc dùng để khu tà, tranh lừa giúp người ta vui vẻ"

“Blè ble" Bé gái lè lưỡi không tin, nhưng mà hai tay vẫn ôm lấy con lừa bức tranh, hai mắt híp lên biểu thị rất vui vẻ.

“Bất quá, thúc thúc con lừa bức tranh này thật khiến Đình Đình vui vẻ nha, có thể hay không đưa ta…"

“Cầm đi đi, cả con hạc bức tranh cũng đưa cho ngươi.." Khương Ly cười nhạt, đưa cả hai bức tranh cho nàng. Nhưng nàng chỉ cầm con lừa bức tranh, còn đối với Bạch Hạc bức họa lại biểu thị ghét bỏ, không yêu thích.

“Không muốn, này Hạc nhìn rất hung, Đình Đình mới không cần"

“Cầm nó có thể trừ tà, không lừa ngươi"

“Không muốn, nhìn rất hung, Đình Đình không muốn nha.."

Bé gái lắc đầu nguầy nguậy, ôm con lừa bức tranh vào trong lòng, chợt ló đầu qua thân hắn nhìn thấy trên bức tranh thiếu nữ.Hai mắt tỏa sáng, chạy tới trước quay đầu hỏi hắn.

“Vị tỷ tỷ này thật đẹp nha, đây là ai vậy thúc thúc?"

“Nàng ư?" Khương Ly từ bên cạnh lấy hồ lô hớp một ngụm rượu, có chút không chắc chắn trả lời: “Nàng là một vị cường đại võ giả"

“Võ giả, oa" Đình Đình hai mắt mở to tràn đầy hâm mộ, chợt ôm lấy bức tranh, cười vui vẻ hai mắt híp thành nguyệt nha.

“Thúc thúc, ta sau này cũng sẽ như tỷ tỷ này trở thành cường đại võ giả"

Đình Đình mắt to vụt sáng, nhìn Khương Ly nói.

Khương Ly nghe vậy lắc đầu, lông mi nhíu chặt, cầm lên bạch hạc bức tranh, nhè nhẹ vuốt đầu nàng cười nói:

“Tốt chí hướng.."

Nói xong hắn rơi vào trầm tư, không còn cùng tiểu nha đầu nói chuyện.

Thiếu nữ trong tranh hắn không biết rõ là ai, chỉ biết cô gái này cùng hắn tu luyện Bất Diệt Chân Kinh có liên hệ với nhau. Bởi vì mỗi lần hắn hắn vận dụng Bản mệnh chân thân, thì chân thân kia mơ hồ chính là vị này giáp đen tay cầm ma kiếm thiếu nữ.

Nghĩ đến ma kiếm, Khương Ly từ túi trữ vật lấy ra một đoạn tàn kiếm, lưỡi kiếm đã rỉ sét nhìn như sắp hỏng mất.

Thanh kiếm này đem hắn thọ nguyên tinh khí thần một thân hút mất, khiến hắn suýt chết, mà này thanh kiếm cũng khiến bản thân Bất Diệt Chân Thân sinh ra cảm ứng. Vì vậy lần đó hắn mới liều mạng lấy đại giá giết tên kia Kiếp Vương, cướp được ma kiếm. Bởi hắn mơ hồ đoán ra, thanh kiếm này chính là thanh kiếm của thiếu nữ trong tranh, cũng là manh mối để hắn đột phá, chỉ có điều một lần đại giới quá lớn, hắn suýt đem mạng góp vào, thậm chí chỉ còn chưa đến mười năm thọ nguyên. Quả thật bồi phu nhân còn gãy binh.