Tác giả: Giai Nhân

Chương 30: Chị họ

TrướcTiếp
Bộ dạng khi chơi thể thao của Hoàng Thế Vinh cực kỳ đẹp trai, người đàn ông này giống như vốn dĩ sinh ra để chạy nhảy vậy. Phóng thái tự tin, ánh mắt kiên định, đôi chân dài sải rộng chân sân cỏ, Tô Đồ Lang Quân càng nhìn càng cảm thấy bị lôi cuốn.

Thật ra trong điện thoại của cậu vẫn luôn lưu giữ lại rất nhiều hình chụp của Hoàng Thế Vinh, từ khi bản thân được sử dụng điện thoại tới giờ, số hình cậu chụp hắn đã lên đến mấy nghìn tấm rồi, tất cả đều là nhân lúc hắn đang không tập trung về chỗ cậu mà bắt lấy thời cơ chụp lại hình, cho nên hắn hoàn toàn không hề biết chuyện này.

Tô Đồ Lang Quân vừa chụp được vài tấm hình liền cúi đầu xem lại, khi bức ảnh buổi sáng hôm nay hai người chụp chung được lướt tới, cậu liền dừng lại chăm chú quan sát một hồi, khóe miệng cũng tự động cong cong vui vẻ.

Hoàng Thế Vinh nhân lúc bóng ở phía xa liền đưa mắt nhìn đến hàng ghế khán giả, mắt thấy Tô Đồ Lang Quân đang cúi đầu xem điện thoại, hơn nữa khóe miệng còn kéo theo nụ cười, hắn liền tự động đoán rằng cậu đang đăng tấm ảnh kia lên trang cá nhân.

Một luồng gió mạnh mang theo sát khí rất nhanh đánh úp tới, Hoàng Thế Vinh trong phút thất thần đứng dưới sân cỏ liền bị trái bóng cao su bọc da bay thẳng tới mặt không kịp né tránh

“Vút... bốp"

Tất cả mọi người đều dừng lại chuyển hướng chạy tới phía của Hoàng Thế Vinh:

“Thế Vinh..."

Tô Đồ Lang Quân cũng giật mình ngẩng đầu, mắt thấy mọi người đang tụ tập lại một chỗ liền nhanh chóng đứng dậy chạy xuống sân bóng xem thử.

Hoàng Thế Vinh nằm bất động ở đó, một bên má mang theo cảm giác nặng nề đau rát, ánh mặt trời chói chang treo lơ lửng trên bầu trời, phát ra thứ ánh sáng nắng nóng. Hắn trong một khoảng thời gian mệt mỏi không muốn cử động, cũng không buồn lên tiếng, cứ như vậy mở mắt nằm bất động như thế. Không gian xung quanh thật sự rất ồn ào, mùi mồ hôi hỗn loạn từ những nam sinh đang tụ tập vây quanh hắn, sự nhốn nháo rất rõ ràng nhưng trong đầu hắn lúc này lại trống rỗng.

“Tiểu Vinh, cậu có sau không?"

Một cảm giác mềm mại mát lạnh chạm vào gương mặt hắn, trùng hợp làm tan đi cảm giác nặng nề nóng bỏng bên gò má kia. Trong không khí xuất hiện một mùi hương thanh mát giống như mùi cây cỏ trong sương sớm, gương mặt mang theo sự lo lắng nhưng rất đỗi dịu dàng hiện ra trước mắt hắn, trùng hợp giúp hắn che đi được ánh sáng chói chang phát ra từ phía mặt trời.

Hoàng Thế Vinh cảm thấy trái tim trong lồng ngực bắt đầu đập mạnh liên hồi, từng tế bào trong cơ thể cũng bắt đầu co thắt, các mạch máu sôi sục mãnh liệt, một luồng khí nóng chảy ra từ hai hốc mũi.

“Chảy máu rồi..." Người xung quanh có chút lo lắng nói

Tô Đồ Lang Quân bình tĩnh, nhanh chóng từ trong ba lô mang theo lấy ra một tờ khăn giấy giúp hắn lau máu mũi, cậu vừa làm vừa ngẩng đầu nhìn mọi người xung quanh:

“Một người gọi cứu thương đi"

Vừa nói dứt lời, cổ tay của Tô Đồ Lang Quân liền bị một bàn tay khác nắm trọn, cậu giật mình cúi đầu nhìn xuống, thì ra là Hoàng Thế Vinh đang nắm lấy cổ tay cậu từ từ ngồi dậy, hắn mang theo gương mặt cười cười nói:

“Tớ không sao, làm gì phải gọi cứu thương chứ"

Tô Đồ Lang Quân nhíu mày quan sát Hoàng Thế Vinh rồi nghi ngờ hỏi:

“Thật sự không sao có phải không?"

Hoàng Thế Vinh gật đầu, nhanh chóng cầm lấy khăn giấy trong tay cậu tự động lau máu mũi:

“Chỉ là không may bị bóng va trúng thôi"

Vừa mới rồi Hoàng Thế Vinh quả thật cảm thấy mệt mỏi muốn nhắm mắt ngủ một giấc, nhưng đến đầu ngón tay ấy, gương mặt bình tĩnh mang theo nét lo lắng kia giúp hắn che chắn ánh mặt trời, hắn liền giống như hồi sinh trở lại vậy... xung quanh người của Tô Đồ Lang Quân lúc ấy hình như cũng mang theo một vầng sáng rồi.

Hoàng Thế Vinh được dìu lên hàng ghế khán giả ngồi nghỉ ngơi, Tô Đồ Lang Quân đưa cho hắn một chai nước khoáng:

“Cậu uống đi"

Hoàng Thế Vinh tiếp nhận, một hơi uống hết hai phần ba chai nước khoáng kia rồi quay sang mỉm cười với cậu, tỏ ý hắn không hề xảy ra chuyện gì cả. Tô Đồ Lang Quân đang định nói gì đó thì lúc này điện thoại của hắn trong ba lô cậu liền vang lên, cậu cúi đầu nhanh chóng tìm điện thoại đưa cho hắn.

Hoàng Thế Vinh thấy trên màn hình điện thoại là hai chữ Kỳ Kỳ liền bắt máy:

“Ba nhỏ, có chuyện gì sao?"

Hàn Kỳ ở đầu dây bên này đáp:

“Tiểu Vinh, hôm nay Minh thúc đến chơi, buổi trưa nhớ về nhà ăn cơm đấy nhé"

Hoàng Thế Vinh nhanh chóng đáp ứng:

“Đã biết!"

Tô Đồ Lang Quân ở bên cạnh cũng nghe được đoạn nói chuyện ngắn ngủi kia của ba con bọn họ. Minh thúc trong lời nói kia chính là Hoàng Thế Minh, anh trai của ba Hoàng Thế Vinh. Họ hàng nhà hắn cho dù là xa hay gần, Tô Đồ Lang Quân đều cơ bản nắm rõ được, cậu còn biết đứa con gái của Hoàng Thế Minh có tình cảm đặc biệt với người đàn ông của cậu.

Hoàng Thế Vinh giống cậu, là con nuôi của Hoàng Thế Trung và Hàn Kỳ, trên lý thuyết thì hắn không có mối quan hệ huyết thống gì với Hoàng gia cả, cho nên việc chị họ của hắn thích hắn cũng không phải là chuyện trái luân thường đạo lý.

Hoàng Mộng Đình lớn hơn bọn họ một tuổi, cô gái này từ nhỏ được nuông chiều cho nên rất ngang ngược, Hoàng Thế Vinh không thích tính cách này cho lắm vì thế đối với người chị họ phiền phức này tránh được lúc nào sẽ đều tránh.

Sau khi Hoàng Thế Vinh nói chuyện điên thoại xong, Tô Đồ Lang Quân liền từ trong ba lô của mình lấy ra khăn giấy khô, ở bên cạnh thản nhiên nghiêng người giúp hắn lau mồ hôi trên trán:

“Ba cậu gọi sao?"

Hoàng Thế Vinh cảm nhận được Tô Đồ Lang Quân đang ở rất gần mình, còn cảm nhận được hơi thở của cậu giống như đang trêu đùa trên gương mặt hắn, hắn ngồi im ở đó đáp lời:

“Đúng vậy Quân Quân, ba nói tớ buổi trưa nhớ về ăn cơm"

Tô Đồ Lang Quân thu tay lại, ánh mắt chăm chú nhìn về phía Hoàng Thế Vinh:

“Ừ, hôm nay hai ba tớ đến mừng nhà hàng mới khai trương của bạn họ, vốn định lát nữa trở về nhà nấu cơm cho cậu ăn, được rồi cũng đã muộn, cậu đưa tớ về nhà đi"

Hoàng Thế Vinh nghe thấy Tô Đồ Lang Quân sẽ phải ở nhà một mình liền không nỡ, nhanh chóng nói với cậu thế này:

“Vậy đến nhà tớ ăn cùng đi, đằng nào cũng đã nấu sẵn rồi"

Tô Đồ Lang Quân có chút khó xử:

“Như vậy không tiện lắm đâu, nếu như chỉ có hai chú ở nhà thì không sao, đằng này còn có Minh thúc của cậu nữa"

Hoàng Thế Vinh không muốn để cho Tô Đồ Lang Quân ở nhà một mình cho nên rất thanh ý mà nói:

“Không sao, bọn họ người lớn nói chuyện với nhau, chúng ta sẽ không làm phiền“.

...

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Tô Đồ Lang Quân, Hoàng Mộng Đình lần này cũng tới. Giây phút khi cô ấy biết Hoàng Thế Vinh trở về còn đích thân chạy ra ngoài mang theo nụ cười trên môi, đến khi phát hiện cậu ngồi sau xe của hắn, ý cười trên gương mặt của Hoàng Mộng Đình liền ngay lập tức biến mất, thay vào đó là gương mặt kiêu ngạo ghét bỏ.

Tô Đồ Lang Quân không để ý đến thái độ này của Hoàng Mộng Đình, cô ấy có thích cậu hay không cũng không quan trọng, quan trọng chính là cô gái này mến mộ Hoàng Thế Vinh, mà bất cứ người nào mến mộ hắn vẫn là nên phải gặp qua cậu đã.

“Này Vinh Vinh, về nhà ăn cơm cũng dẫn theo cậu ta hả?"

Hoàng Thế Vinh có thói quen chỉ cần có bất cứ công kích gì với Tô Đồ Lang Quân sẽ đứng lên phía trước che chắn cho cậu, hiện tại cũng đang là như thế:

“Ha ha, lâu lắm rồi mới gặp chị họ"

Hoàng Mộng Đình bĩu môi:

“Hừ, cậu chẳng phải vẫn luôn trốn chị sao?"

Hoàng Thế Vinh giữ nét ôn hòa đối đáp, dù sao người nhà cũng không nên quá mức căng thẳng:

“Nào có đâu, là do học hành bận rộn mà thôi"

Hoàng Thế Vinh cùng Tô Đồ Lang Quân bước vào trong, cậu rất có chỗ đứng trong lòng hai ba của hắn, dù sao mối quan hệ giữa hai gia đình cũng rất thân thiết, ba lớn của hắn và ba lớn của cậu là bạn thân từ nhỏ, ba nhỏ của câu và ba nhỏ của hắn lại chính là bạn thân thời đại học. Đối với sự xuất hiện của cậu hiện tại vẫn vô cùng được chào đón, Hoàng Thế Minh cũng không quá để tâm đến chuyện này, nói thẳng ra thế lực của Tô gia cũng không dễ động vào.

Trên bàn ăn lúc này giống như là chia ra thành hai thế giới riêng biệt, ba người lớn bàn chuyện, còn ba bọn cậu cũng có chuyện để nói. Hoàng Thế Vinh ngồi giữa cậu và Hoàng Mộng Đình, Hoàng Mộng Đình vừa quan tâm gắp đồ ăn cho hắn vừa hỏi chuyện:

“Vinh Vinh, đã có bạn gái hay chưa?"

Hoàng Thế Vinh cúi đầu nhai cơm, nhai xong một miếng liền đáp lời:

“Vẫn chưa"

Hoàng Mộng Đình gật đầu:

“Cũng tốt, nếu không chị sẽ tìm đến tận nơi"

Hoàng Thế Vinh cười hì hì:

“Chị tim tới làm gì?"

Hoàng Mộng Đình đáp:

“Còn làm gì nữa, đương nhiên là đánh ghen rồi"

Hoàng Thế Vinh chỉ cười trừ không đáp lại, giây tiếp theo liền quay sang bên cạnh gắp một miếng thịt nạc bỏ vào bát cho Tô Đồ Lang Quân:

“Quân Quân, ăn đi"

Hoàng Mộng Đình hừ lạnh:

“Gắp cho cậu ta làm gì, chị đây ngồi cạnh mà không gắp"

Hoàng Thế Vinh quay sang Hoàng Mộng Đình:

“Quân Quân thích ăn thịt nạc, đĩa thịt nạc kia ở xa như vậy cậu ấy khó gắp"

Hoàng Mộng Đình bĩu môi:

“Vậy gắp cho chị trái trứng cút đi"

Trứng cút ở ngay trước mặt Tô Đồ Lang Quân, cậu điềm đạm đưa đũa về phía trước chuẩn xác gắp xuống trái trứng cút lớn nhất trong đĩa rồi đứng dậy vươn tay bỏ sang bát của Hoàng Mộng Định:

“Chị Mộng Đình, em giúp chị gắp“.