Tác giả: Dã Sắc

Chương 2: Nữ quỷ

TrướcTiếp
Kỳ thật, Thu Tiểu Quân cũng không cho rằng bản thân là một nữ quỷ, lúc ban ngày rời đi biệt thư xa hoa trong rừng rậm kia, ra ngoài gặp nắng liền cảm thấy đầu óc hôn mê choáng váng, lúc này cô mới bắt đâu cảm thấy mình có khả năng là một nữ quỷ thật sự.

Trưa hôm đó, cô chạy xe về quê nhà của mình, đeo một cái kính râm lớn, cầm một cây dù gợi cảm bước ra sân bay, cho đến khi ngồi trên một chiếc taxi mới tháo kính xuống, lộ ra diện mạo thật sự, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, đôi mắt mở to ngắm nhìn xung quanh, đôi môi anh đào chu lên, làn da tinh tế bóng loáng.

“Tài xế, ta muốn đi làng chài Thu Sương." Cô mỉm cười nói với tài xế.

Nghe thấy địa chỉ này, tài xế lộ ra biểu tình kinh ngạc, “Cô gái, nơi đó một năm trước đã bị chính phủ hạ lệnh phá bỏ và di dời, hiện tại căn bản không còn ai sống ở đó nữa."

“Thật không?" Cô bất an nhíu mày, “Bác cứ lái xe đi, con muốn đến đó, đó là quê con, đã hai năm rồi con không về."

“Được." Nghe cô nói vậy, tài xế mới bắt đầu lái đi.

Một giờ sau, cô đã tới làng chài Thu Sương.

Làng chài Thu Sương nằm ở ven biển, trước kia ở đây, mọi người đều đánh cá mà kiếm sống.

Thế mà chỉ mới qua hai năm, tất cả đã biến mất, làng chài không ra làng chài, nhà ở thì bị phá hủy, nhìn chung nơi này thật hiu quạnh cùng trống vắng.

Thu Tiểu Quân bước xuống xe, nhìn đến cảnh tượng trước mắt, trong lòng đột nhiên thấy bi thương, trả tiền xe, chân bước nhanh về phía ngôi nhà cũ cô từng ở.

Nhà của cô ở phía sâu bên trong làng chài, nhà hàng xóm gần nhất cũng cách khoảng một trăm bước, cũng coi như là một ngôi nhà tách biệt, tuy rằng như thế, nhưng phong cảnh xung quanh nhà cô lại là đẹp nhất, khi còn nhỏ, cô thường cùng em gái ở rừng cây gần nhà chơi đùa, khi đó còn có rừng phong mỹ lệ, khắp nơi tràn ngập tiếng cười của cô cùng em gái.

Đi bộ khoảng hai mươi phút, cô rốt cuộc đến nơi.

Cô có chút bất ngờ, bởi vì những ngôi nhà khác trong làng chài đều bị dục đục đẽo đẽo, cho dù có một số ngôi nhà không bị phá hủy, nhưng vẫn bị dùng sơn đỏ viết lên, nhưng còn nhà của cô, vẫn giống như trước đây, không xảy ra bất cứ thay đổi nào.

Là do những người đó cũng cảm thấy nhà cô đẹp nên không đành lòng hủy đi? Hay là, em gái cô đã cố chấp không cho bọn họ hủy?

Cô nghĩ, có lẽ là vế sau đi, bởi vì mấy năm trước, chính mình đã rủ em gái cùng nhau đến Nhật Bản cư trú, nhưng em gái lại kiên quyết cự tuyệt, hỏi nguyên nhân, cô ngốc ấy lại nói muốn ở tại làng chài mỗi ngày xem biển rộng.

Cha mẹ 5 năm trước vì tai nạn trên biển đều đã rời bỏ hai chị em cô, cô rất rõ ràng, nguyên nhân chủ yếu em gái không muốn rời đi là vì không muốn rời xa cha mẹ, nếu em gái theo cô rời đi đên Nhật Bản, cha mẹ nhất định sẽ rất khổ sở.

Em gái này của cô, chính là cố chấp như vậy, lại có đôi khi hay ngu ngốc, ngốc đến đáng yêu, hai năm qua chưa nhìn thấy em gái, cô nghĩ, em gái chắc đã 20 tuổi, cũng đã trở thành một cô em bốc lửa đi.

Nghĩ đến đây, cô càng háo hức, bước nhanh hơn, chuẩn bị đến nhà cũ hỏi thăm em gái.

Đi tới trước cửa nhà, Thu Tiểu Quân phát hiện cửa chỉ khép hờ, nhẹ nhàng đẩy ra, đi vào vài bước, đột nhiên ngửi được mùi hôi thối quanh quẩn trong nhà.

Như thế nào mà thối như vậy? Rốt cuộc là mùi gì? Ảnh chụp cha mẹ vẫn như cũ treo trên vách tường, phòng khách bày biện vẫn như trước đây, mấy năm nay, em gái cô đều ở nơi này sao? Nhưng xem ra, xung quanh lại có rất nhiều tro bụi, chắc em gái hai ba tháng rồi chưa về nhà đi?

Cô nghi nghờ nghĩ, một tay kéo valy, một tay bóp mũi bước về phía phòng ngủ của em gái.

Kẽo kẹt một tiếng, cô đẩy cửa phòng ngủ em gái ra, không ngờ mùi tanh tưởi khó nghe kia càng thêm mãnh liệt, xộc vào trong mũi, làm cô súy nữa ói ra,

Cô có gắng chịu đựng, đem valy đặt ở cửa, sau đó bước vào, “A a", trong nháy măt quay đầu, cô nhìn thấy một khối thi thể thối rửa, cứ như vậy không kịp đề phòng, đem cô dọa đến sợ hãi, sắc mặt trắng bệch hét lớn một tiếng, xoay người chạy ra khỏi phòng ngủ, khó cứ mà nôn đầy lên cửa.

Đột nhiên, cô nhớ tới trên người thi thể hư thối kia đang mặc một cái váy dài hồng nhạt có đính bướm.

Cái váy này, cô nhớ rất rõ, khi đó là sinh nhật 18 tuổi của em gái, chính mình đã tặng cho cô ngốc ấy làm quà sinh nhật.

“Em gái? Em gái... Không, không..." Trời ơi, cô không thể chịu nổi, nước mắt nháy mắt phun trào, bỏ ua mùi hôi thối, chạy vọt vào phòng ngủ, bùm một tiếng quỳ trước thi thể em gái, cầm lấy bình thuốc ngủ lăn trên đất, khóc lóc thảm thiết, “Ô ô... Em gái a, tại sao lại như vậy... Hu hu... Ô ô ô, tại sao lại như vậy, vì cái gì, vì cái gì..."

Cảm xúc mất khống chế, nước mắt cô đã muốn chảy khô, cho đến khi sắc trời ngoải cửa dần dần tối, cô đã khóc đến độ rất thương tâm, cô mới vô lực mà đứng lên, kéo xuống khăn trải giường màu trắng, che lại thi thể em gái.

Cô đi dạo xung quanh, thấy được em gái đặt ở bên giường một bản vẽ.

Trên bản vẽ, đó là hình ảnh một nam nhân. Bức vẽ vẽ hắn khoảng hai lăm hai sáu tuổi, ngũ quan tuấn mỹ đến không gì sánh kịp, cho dù là bức vẽ không có sinh mệnh, nhưng nữ nhân chỉ cần nhìn thoáng quá, cũng sẽ động tâm trong nháy mắt.

Cô là nữ nhân, cô cũng không ngoại lệ có loại cảm giác này, chỉ là cảm giác này chỉ hơi thoáng quá, trong lòng cô vẫn còn đang suy nghĩ nguyên nhân em gái tự sát.

Cô biết em gái từ nhỏ đã thích vẽ tranh, nhưng là cũng không biết em gái có thể vẽ tốt đến như vậy, đem một người phác họa chân thật đến như thế.

Em gái, em vẽ nam nhân này, là người em thích sao? Em tự sát, là có dính líu đến hắn, phải không?

Cô thâm trầm nghi hoặc, suy tư, nhưng cuối cùng vẫn không nghĩ ra manh mối gì.

...

Ngày này, Thu Tiểu Quân tâm tình buồn bã mà đem em gái mai táng ở nơi rừng phong mà con bé thích nhất, nơi đó cảnh sắc tuyệt đẹp, cô nghũ, em gái chắc cũng muốn bản thân được an táng ở nơi đó đi.

Buổi tối, lúc thu dọn phòng ngủ em gái, cô có tìm được một quyển sổ nhật kí của em gái.

Quyển sổ này, có thể giúp cô biết rõ nguyên nhân em gái tự sát, tâm tình nôn nóng mà mở sổ nhật ký ra, đập vào mắt chính là chữ viết thanh tú của em gái...

- Hôm nay thật kích động, mình rốt cuộc cùng công ty giải trí Hoa Hướng Dương ký hợp đồng, trở thành một người mẫu của công ty.

- Hôm nay mình đã nhìn thấy tổng tài của công ty, anh ấy là Mạc Hoa Khôi, anh ấy rất soái nha, bị anh ấy nhìn một cái, mình thật muốn té xỉu a ~~~

- Hôm nay mình lại thấy được tổng tài của công ty -Mạc Hoa Khôi, ha ha, Mạc hoa Khôi, Hoa Khôi, thật là người cũng như tên, trên thế giới tại sao lại có nam nhân đẹp trai như thế? Nếu như mình có thể cùng anh ấy yêu được, mình chết cũng cam tâm.

Mạc Hoa Khôi, cơ hồ mỗi trang nhật kí của em gái đều có hắn.

Cô nhíu nhíu mi, tiếp tục lật xem.

- 5/8/2011, chị à, chị ở đâu vậy? Hôm nay là sinh nhật 19 tuổi của em, tại sao chị không trở về cùng em? Chị à, em nhớ chị.

Em gái, thực xin lỗi, thực xin lỗi. Nhìn đến trang nhật ký này, Thu Tiểu Quân trong lòng trầm xuống, thì ra ba của Bạch Trục Nguyệt nói không sai, bởi vì vụ tai nạn kia mà mình phải nằm trên giường hai năm, mấy năm nay em gái đã trải ua những gì, cô một chút cũng không biết.

Trang nhật kí ngày 5/8/2011 là trang duy nhất em gái viết trong năm 2011, lất qua tiếp lại thấy là trang cuối cùng, thời gian là ngày 2/2/2012.

- 2/2/2012, Hoa Khôi thân ái, anh không yêu em, lại vì cái gì muốn em yêu anh? Nếu em chết, anh sẽ nhớ em sao?

“Em gái... Em tại sao lại ngốc như thế?" Nhìn đến trang nhật kí này, khóe mắt cô lại rơi nước mắt, “Chỉ vì một tên nam nhân không yêu em, em liền tự sát, này... Đáng giá sao? Ô ô... Lúc em tự sát, sao lại không nghĩ đến chị, nghĩ đến cha mẹ ở trên trời? Huhu..."

Buổi tối này, Thu Tiểu Quân ngủ ở trong phòng em gái, nghĩ đến quyển nhật kí của em gái, đầu lại đau, như thế nào cũng không thể ngủ được.

Mở mắt ra, cô lại thấy được bức vẽ nam tử tuấn mỹ kia, cô dám khẳng định, nam nhân này chính là nam chính trong nhật ký của em gái, Mạc Hoa Khôi, tổng tài công ty giải trí Hoa Hương Dương.

“Mạc Hoa Khôi... Mạc Hoa Khôi..." Ánh mắt của cô càng thêm âm lãnh đáng sợ, nhìn chằm chằm bức họa kia mà phẫn hận lầu bầu, “Đều là vì anh, em gái tôi mới chết... Anh đùa bỡn tình cảm em gái của tôi làm nó tự sát, tôi nên trả thù anh như thế nào đây?" Bỗng nhiên, khóe môi xinh đẹp giương lên, “Mạc Hoa Khôi, tôi cũng sẽ đùa bỡn anh như thế, đùa bỡn cho đến khi, anh tự sát mới thôi."