Tác giả: Dã Sắc

Chương 11: Học trưởng, anh thật soái!

TrướcTiếp
Editor: Kua Kua (Ái Vũ) - Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Wattpad kuakua123.

Thu Tiểu Quân vừa hoảng loạn, vừa sợ hãi. Cố hết sức ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên, đôi mắt nhìn về nam nhân anh tuấn nho nhã đang ngồi trên khách quý. Tâm, đau như dao cắt, nước mắt rơi xuống, cô nghẹn ngào mà hô tên của hắn, “Kiện Vũ, cứu em. Huhu, cứu em."

Nghe tiếng cô kêu, Mạc Hoa Khôi và Mạc Thiếu Đình có chút sửng sốt. Và hiển nhiên, người ngạc nhiên nhất ở đây chính là Âu Dương Kiện Vũ.

Làm sao cô ta lại biết mình?

Âu Dương Kiện Vũ có chút khó hiểu.

“Kiện Vũ, cậu biết cô ta à?" Mạc Hoa Khôi lập tức quay đầu nhìn hắn với biểu tình kinh ngạc.

“Không quen." Hắn nhìn nhìn khuôn mặt của “Bạch Trục Nguyệt", khẳng định trả lời.

“Nếu cậu không quen, làm sao cô ta lại kêu tên của cậu, kêu cậu cứu cô ta cơ chứ?" Điều này làm Mạc Hoa Khôi nghĩ mãi cũng không ra.

“Không biết." Chính hắn cũng không rõ nguyên do thì làm sao có thể trả lời.

Lúc này, Mạc Thiếu Đình cười cười, suy tư mà nhìn về phía khuôn mặt gợi cảm xinh đẹp mang theo chút nức nở của Bạch Trục Nguyệt, “Kiện Vũ, cô ta có thể là một học muội vẫn luôn yêu ngầm cậu đi."

Âu Dương Kiện Vũ cười nhạt, “Có lẽ vậy."

“Kiện Vũ, Kiện Vũ cứu em..." Thu Tiểu Quân vẫn như cũ, nghẹn ngào gọi tên của hắn, tựa như chỉ có mình hắn mới là người có thể cứu cô. Nhưng khi thấy biểu tình thờ ơ, lạnh nhạt không quan tâm của hắn thì nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, dần dần tuyệt vọng, âm thanh kêu cứu cũng từ từ nhỏ xuống, dường như bất cứ lúc nào cô cũng có thể chết đi vì nguy hiểm, “Kiện Vũ... Cứu em..."

Biểu tình bi thương và ánh mắt tuyệt vọng của cô đều bị hắn thu vào trong mắt.

Hắn không hiểu sao khi nhìn thấy cô như thế thì trong lòng có hơi hoảng loạn. Suy nghĩ một chút, hắn quyết định là sẽ cứu cô, thế nên từ tốn mà đứng lên.

Mạc Hoa Khôi đương nhiên biết ý nghĩ của hắn, thế nên ngay khi hắn chuẩn bị xoay người thì tay trái Mạc Hoa Khôi duỗi ra, nhanh chóng giữ chặt hắn lại, “Đừng đi."

Âu Dương Kiện Vũ không nghĩ tới Mạc Hoa Khôi sẽ làm như thế, ngây ngẩn một lát, nhìn đến sắc mặt vô cảm của hắn, hơi hơi cong môi, “Cô ấy đã gọi tôi như thế, tôi không thể thấy chết mà không cứu."

“Tôi không có hảo cảm với cô ta." Mạc Hoa Khôi nhìn khuôn mặt Thu Tiểu Quân, nhớ tới những sự việc đáng giận lúc trước, tâm tình liền trầm xuống. Nhìn đám thủ hạ của Cao Bác Đạt vây quanh cô ta, tùy lúc có thể cưỡng hiếp đùa bỡn cô ta, khuôn mặt tuấn mỹ vẫn giữ nguyên sự vô cảm. Nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy vẻ hả hê, vừa lòng, khuôn mặt hiện lên dòng chữ to tướng “Thấy cô ta bị khi dễ, mình thật vui“.

Dù gì cũng là anh em của nhau, vì một nữ nhân xa lạ mà trở mặt cũng không đáng đi.

Nghe hắn nói như vậy, Âu Dương Kiện Vũ thoáng trầm tư rồi cũng buông bỏ ý nghĩ đi cứu Thu Tiểu Quân, nở nụ cười nhàn nhạt, rồi quay về chỗ cũ. Một bộ dáng như đang đi xem phim chiếu ở rạp.

Ngay khoảnh khắc hắn xoay người về chỗ cũng là lúc Thu Tiểu Quân thật sự tuyệt vọng, tầm mắt nhòe nhòe, làm sao cô có thể ngu ngốc đến thế cơ chứ? Hiện tại thân phận của cô là Bạch Trục Nguyệt, hắn cơ bản không quen biết cô, làm sao có thể ra tay cứu giúp? Nếu như không có vụ tai nạn giao thông kia, cô bây giờ vẫn là Thu Tiểu Quân ngày xưa thì hắn mới có thể giúp. À không, hắn một chút cũng không thích Thu Tiểu Quân, nếu thật sự mang khuôn mặt và tướng mạo thật sự thì hắn có lẽ càng ghét bỏ hơn đi.

Thời điểm cô cực kỳ bi thương tuyệt vọng, thì một bàn tay thô ráp hướng về phía ngực cô mà sờ sờ. “A" cái loại cảm giác này làm cô cực kỳ ghê tởm, mày nhíu chặt, thoáng chốc tỉnh táo lại...

Trên thế giới này, cô không thể dựa vào ai cả. Người duy nhất có thể ra tay cứu giúp, chỉ có thể là chính bản thân cô.

Nghĩ thông suốt như thế, cô gắng sức vặn vẹo xoay đầu lại, hung hăng cắn mạnh lên bàn tay dơ bẩn kia.

“A, đồ đê tiện, mày dám cắn tao." Nam nhân ăn đau mà rút tay về, đột nhiên giáng cho cô một bàn tay, phút chốc một vết máu chảy ra từ khóe miệng cô.

Thấy một màn như vậy, Mạc Hoa Khôi và Âu Dương Kiện Vũ vẫn lựa chọn thờ ơ, lạnh nhạt. CHỉ là, Mạc Thiếu Đình nãy giờ vẫn luôn trầm mặc không nói, đột nhiên đứng lên.

“Thiếu Đình, cậu làm gì vậy?" Mạc Hoa Khôi quay đầu nhìn về phía hắn, nghi hoặc hỏi. “Đi WC à?"

Giây phút Mạc Thiếu Đình đứng dậy, Âu Dương Kiện Vũ cũng nghi hoặc nhìn về phía hắn.

Mạc Thiếu Đình cười cười với hai người bọn họ, nhẹ giọng nói: “Thật không khéo, cô ta là học muội của tôi. Tôi biết cô ta, chẳng qua là đã quên tên mà thôi." Nói xong, hắn xoay người lại, đôi tay đút vào túi quần, không nhanh không chậm mà bước xuống cầu thang.

Cao Bác Đạt và đồng bọn của chúng, mỗi người đều thật hạ lưu đáng khinh. Chúng hợp lực lại đem Thu Tiểu Quân áp chế trên mặt đất, muốn tiếp tục mà vuốt ve cô, cởi dây nịt ra chuẩn bị kéo khóa quần cô xuống, bọn chúng gấp gáp không chờ nổi mà muốn nhấm nháp hương vị của cô.

Lúc này, Thu Tiểu Quân vừa phẫn nộ vừa hoảng sợ đến cực điểm, “A, cút ngay, đám chó chết các người, đừng chạm vào tôi..." Trong đó có một nam nhân tóc húi cua đã cởi quần hắn xuống ngồi bên cạnh cô, muốn cô phục vụ cho hắn. Cô đã không thể nhẫn nhịn được nữa, bàn tay nắm chặt, răng cũng nghiến lại kèn kẹt, giống như một con thú thủ sẵn tư thế, bất cứ lúc nào cũng có thể xù lông mà giết chết địch nhân của mình.

Điều cô không nghĩ tới chính là ngay khi cô chuẩn bị ra tay, thì tiếng nói thản nhiên của một nam nhân vang lên.

“Thả cô ta ra."

Thanh âm không lớn, nhưng lại rất có quyền lực.

Nam nhân can đảm dám cứu mình là ai vậy?

Trong lòng nàng nghi ngờ, vừa mới thả lỏng lại chuẩn bị tư thế ra trận. Ngẩng đầu lên nhìn về phía phát ra âm thanh.

Trong nháy mắt, cô thấy được Mạc Thiếu Đình với ba phần tà khí trên khuôn mặt. Lúc hắn xuất hiện, thần thái anh tuấn, đôi mắt đẫm lệ của cô gắt gao mà nhìn chặt hắn... Trục Nguyệt à, hắn chính là Mạc Thiếu Đình, là học trưởng mà cô vẫn luôn yêu thầm?

Kinh ngạc hai giây, tên nam nhân tóc húi cua đã kéo khóa quần xuống xoay người trừng mắt nhìn Mạc Thiếu Đình, tức giận hỏi: “Thằng này, con mẹ nó, mày là đứa nào? Ra đây quấy rầy công chuyện của tụi tao, mày chán sống sao?"

Mạc thiếu Đình cười cười, “Tao là ông nội của mày." Nói xong, sắc mặt trầm xuống, hướng ngay đũng quần của hắn mà đá mạnh một phát.

“A a, gốc rễ của tao..." Một cú đạp kia thật đúng là mạnh mẽ, phỏng chừng như muốn nghiền nát hạ bộ của hắn ra. Tóc húi cua lập tức đau đến vặn vẹo, che lại bộ vị của chính hắn, thống khổ mà ngã lăn ra trên mặt đất, “Đau, đau quá huhu..."

“Thằng này láo, dám gây chuyện với anh em chúng ta. Các anh em, lên."

Chuyện vừa xảy ra làm đám người Cao Bác Đạt cực kỳ phẫn nộ. Lập tức buông Bạch Trục Nguyệt ra, đoàn kết cùng nhau tiến lên đánh hội đồng Mạc Thiếu Đình.

Hai tên nam nhân đi theo phía sau Mạc Thiếu Đình tuyệt đối không phải là vật phẩm để trang trí. Ngay lúc mấu chốt, lập tức vọt lên bảo vệ chủ tử, đánh đánh đấm đấm, đập tan nát những tên chó mèo dám mơ mộng ảo tưởng.

Nhìn thấy một màn này, Cao Bác Đạt ngồi trên sô pha vẫn không mở miệng nói chuyện, thản nhiên mà hút điếu xì gà. Hắn nhìn đến hai người Mạc Hoa Khôi và Âu Dương Kiện Vũ trên ghế khách quý, rồi lại nhìn về phía hai tên vệ sĩ của Mạc Thiếu Đình, rồi đảo mắt qua Mạc Thiếu Đình đang lẳng lặng đứng đó. Suy nghĩ trong lòng, vị Trình Giảo Kim vừa mới xuất hiện này, lai lịch cũng không nhỏ đi.

“Học muội, em vẫn là nên mặc lại quần áo cho chỉnh tề đi." Mạc Thiếu Đình đi đến trước mặt của Thu Tiểu Quân, nhìn dáng người trần trụi lả lướt của cô, khóe miệng cong cong, trêu ghẹo mà nói. Sau đó, hắn cởi áo sơ mi trên người khoác lên cho cô.

“Học trưởng, cảm ơn anh." Thu Tiểu Quân nắm lấy áo sơ mi của hắn, cảm kích nói.

“Trước đừng nói cảm ơn." Hắn ngồi xổm xuống, thân mật kề sát cô, khóe môi giương cao, tà mị ái muội nói, “Anh cũng sẽ không cứu em mà chịu công không như thế. Chờ ngày nào đó anh có hứng, anh sẽ yêu cầu em một vài chuyện."

Editor: Kua Kua (Ái Vũ) - Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Wattpad kuakua123.